Chàng trai chỉ còn một nửa cơ thể sau tai nạn: “Con sẽ đi làm, mua ô tô tặng mẹ”
7 tháng sau vụ tai nạn nghiêm trọng, Dương Đức Hiếu (17 tuổi, Xuân Mai, Hà Nội) đang từng bước bắt đầu cuộc sống mới.
- Người đàn ông 35 tuổi không rượu hay thuốc vẫn suy thận giai đoạn 3, bác sĩ: 4 món ăn sáng “bơm” chất phá thận vào cơ thể
- Vì sao Messi chỉ cao 1,7m?
- Vì sao “kẻ hủy diệt” Erling Haaland thích ăn tim bò?
Tôi thực sự bất ngờ và xúc động khi hỏi Hiếu về ước mơ của mình. Con không nói đến những điều lớn lao hay xa vời, mà chỉ mong một ngày có thể tự mình đi ra ngoài, tiếp tục học tập, được làm việc và kiếm tiền. Ước mơ lớn nhất của Hiếu là đủ khả năng mua tặng mẹ một chiếc ô tô để mẹ bớt vất vả sau những năm tháng đã hy sinh vì con.
“Mẹ là động lực lớn nhất của con”
Tháng 1/2026, vụ tai nạn giao thông kinh hoàng đã cướp đi một nửa cơ thể của Dương Đức Hiếu. Sau nhiều ca phẫu thuật kéo dài, các bác sĩ buộc phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới để giữ lại sự sống cho cậu thiếu niên 17 tuổi.
Bảy tháng sau biến cố, Hiếu đã dần làm quen với cơ thể mới. Cậu vẫn mang trên gương mặt nụ cười hiền và nguồn năng lượng tích cực khiến nhiều người bất ngờ.
Điều Hiếu mong muốn nhất lúc này là có thể tự mình ra ngoài, đi đây đi đó như bao người khác. “Tương lai, con muốn học công nghệ thông tin, có một công việc ổn định để giúp bố mẹ”, Hiếu chia sẻ.
Khi được hỏi nếu sau này kiếm được nhiều tiền sẽ làm gì đầu tiên, cậu không ngần ngại đáp: “Con sẽ mua cho mẹ một chiếc ô tô để mẹ đi lại đỡ vất vả.”

Hiếu chia sẻ sau này muốn mua tặng mẹ một chiếc ô tô. (Ảnh: N.M).
Tai nạn đã lấy đi một phần thân thể nhưng không thể lấy đi nghị lực của chàng trai trẻ. Sau khi bước qua ranh giới sinh tử, Hiếu hiểu hơn bao giờ hết giá trị của sự sống.
“Nếu ai đó đang gặp biến cố giống con hoặc đang rất khó khăn, đừng suy nghĩ quá nhiều. Hãy nhìn ra ngoài sẽ thấy còn rất nhiều người còn khó khăn hơn mình nhưng họ vẫn sống rất tích cực. Còn hơn là có đầy đủ sức khỏe nhưng lại lựa chọn những điều tiêu cực.
Con mong câu chuyện của mình sẽ mang đến cho mọi người niềm tin, để ai cũng có thể suy nghĩ lạc quan và sống thật tốt”.
Hiếu cũng gửi lời cảm ơn tới các bác sĩ đã giành giật sự sống cho mình, cùng bố mẹ và những người luôn đồng hành suốt hành trình điều trị. Với Hiếu, người tiếp thêm sức mạnh lớn nhất chính là mẹ. “Mẹ luôn ở bên con từ ngày đầu xảy ra tai nạn cho đến tận bây giờ. Mẹ là động lực rất lớn để con vượt qua tất cả. Có mẹ mới có con của ngày hôm nay”.

Hàng ngày Hiếu thực hiện nâng tạ 100 lần, mỗi quả tạ nặng 3kg. Tạ do Hiếu tự lên mạng đặt về để luyện tập thể dục mỗi ngày. (Ảnh: N.M).

Ngoài nâng tạ thì Hiếu còn tập Plank. Trung bình mỗi lần Plank của Hiếu khoảng 5 phút, nghỉ một phút sau đó lại tiếp tục. (Ảnh: N.M).

Điều Hiếu mong muốn là có thể đi ra ngoài, được đi làm kiếm tiền hỗ trợ cho bố mẹ. (Ảnh: N.M).
Đau đớn đến bất lực
Ngồi cạnh con trai, chị Trần Ngọc Hòa (38 tuổi) vẫn chưa thể quên ngày định mệnh ấy. Hôm đó là một ngày thứ Bảy. Khi đang làm việc tại khu công nghiệp, chị nghe mọi người nói ngoài đường vừa xảy ra một vụ tai nạn rất nghiêm trọng, nạn nhân là một thanh niên vẫn còn giơ tay cầu cứu.
“Không hiểu sao lúc đó tôi thấy bất an vô cùng.”
Chị gọi điện cho con nhưng không ai bắt máy. Mãi sau mới có một tài xế nghe điện thoại và báo Hiếu bị tai nạn rất nặng.

Chị Hòa không kìm được nước mắt khi nói về tai nạn của Hiếu. (Ảnh: N.M)
“Lúc ấy tôi như chết lặng. Tôi gọi cho chồng chạy ngay đến hiện trường. Suốt quãng đường, tôi chỉ biết khóc và cầu mong đó không phải là con mình.”
Khi tới nơi, khung cảnh trước mắt khiến người mẹ gần như gục ngã. “Máu và thịt vương vãi khắp mặt đường. Tôi không thể tin nổi.”
Thời điểm đó, chị vẫn nghĩ điều tồi tệ nhất chỉ là con sẽ mất một hoặc hai chân và sau này có thể lắp chân giả. “Tôi chưa bao giờ dám nghĩ con sẽ mất nhiều đến như vậy.”
Tại bệnh viện, các bác sĩ thông báo Hiếu bị chấn thương quá nặng, buộc phải cắt bỏ phần thân dưới để giữ mạng sống.
“Dù đau đớn đến đâu, gia đình cũng chỉ có một mong muốn duy nhất là con còn sống.”
Những ngày sau đó trở thành quãng thời gian ám ảnh nhất cuộc đời người mẹ. Ngày nào Hiếu cũng đau, chỉ khác nhau là đau ít hay đau nhiều. Có lúc cơn đau dữ dội đến mức Hiếu nắm chặt tay mẹ rồi bật khóc: “Mẹ ơi, con không muốn sống nữa.”

Bác sĩ Vũ Minh Dương thay băng cho Hiếu (ảnh: BVCC).
Theo chị Hòa, các bác sĩ đã sử dụng liều giảm đau gần như tối đa nhưng thuốc chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn.
“Mỗi lần thấy bác sĩ đi qua, điều đầu tiên con xin là được tiêm thêm thuốc giảm đau. Nhưng thuốc không thể dùng quá giới hạn. Con cứ nắm tay tôi van xin: ‘Mẹ gọi bác sĩ đi, gọi ai cũng được, chỉ cần tiêm thuốc giảm đau cho con’.”
Đó là những khoảnh khắc khiến người mẹ đau đớn đến bất lực.
“Mẹ ơi, chân của con có chữa được không?”
Gần một tháng sau tai nạn, Hiếu mới dần nhận thức được cơ thể mình đã thay đổi. Suốt thời gian đầu Hiếu chỉ biết đau, chưa hình dung mình đã mất phần thân dưới.
Sợ con suy sụp, chị Hòa luôn tìm cách động viên. “Tôi nói với con các bác sĩ đang cố gắng ghép lại, chữa cho con.”
Nhưng rồi ngày nào Hiếu cũng hỏi: “Mẹ ơi, chân của con có chữa được không? Mẹ hỏi bác sĩ giúp con đi.”
Biết không thể giấu mãi, chị nghẹn ngào nói sự thật. Hiếu òa khóc. Vài ngày sau, cậu tiếp tục hỏi mẹ: “Tại sao bác sĩ lại hứa để chân cho con? Tại sao mọi người lại nói dối con?”
“Tôi chỉ biết ôm con rồi giải thích rằng các bác sĩ đã cố gắng hết sức. Nếu còn một tia hy vọng nào thì họ đã không bỏ cuộc.”

Chị Hòa đã nghỉ việc để toàn tâm chăm sóc tốt nhất cho Hiếu. (Ảnh: N.M).
Khoảng thời gian ấy, Hiếu rơi vào khủng hoảng tinh thần. Gia đình không bao giờ để cậu ở một mình. Lúc nào cũng có người ngồi cạnh trò chuyện. May mắn, Hiếu vốn là người cởi mở. Bạn bè thường xuyên đến thăm, nói chuyện khiến cậu dần bớt mặc cảm.
Sau hơn ba tháng điều trị, điều cả gia đình mong mỏi nhất là được đưa Hiếu trở về nhà.
Học lại từ đầu sau khi mất một nửa cơ thể
Ngay từ những ngày đầu ở bệnh viện, chị Hòa lên mạng tìm kiếm những người có hoàn cảnh tương tự để tự động viên mình.
Sau nhiều ngày, chị biết đến câu chuyện của Loren Schauers – chàng trai người Mỹ sống sót sau khi phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới.
“Tôi nghĩ người ta làm được thì con mình cũng sẽ làm được.” Tuy nhiên, chị chưa dám cho Hiếu xem ngay.
“Khi ấy chỉ cần ai nhắc đến tai nạn là con đã bị ám ảnh. Có lần bệnh nhân giường bên kể chuyện tai nạn giao thông, con lập tức bịt tai vì không muốn nghe.”
Sau khi xuất viện, chị bắt đầu chia sẻ hành trình hồi phục của con lên mạng xã hội.

Chị Hòa trở thành “điều dưỡng” chăm sóc con tại nhà. (Ảnh: N.M).
Ban đầu chỉ là để người thân cập nhật tình hình. Không ngờ đoạn video ghi lại những ngày Hiếu đau đớn trong bệnh viện nhận được hàng nghìn lời động viên.
“Mỗi ngày tôi đều đọc bình luận cho con nghe và nói rằng rất nhiều cô chú đang chờ con khỏe lại.” Những lời động viên ấy dần tiếp thêm sức mạnh cho chàng trai trẻ.
Có lúc nhìn bạn bè tung tăng chạy nhảy, Hiếu lại bật khóc. “Con bảo: ‘Con muốn chạy như các bạn’.”
“Tôi ôm con rồi nói: ‘Không có chân thì mình sẽ đi theo cách khác. Sau này con ngồi xe lăn vẫn có thể đi máy bay, đi du lịch, đi khắp nơi. Không phải có chân mới sống được’.”
Rồi chị mở những video về Loren Schauers cho con xem. Dần dần, Hiếu bắt đầu chấp nhận thực tại.
Ba tháng nằm viện cũng là ba tháng cậu phải học lại mọi thứ từ đầu. Ban đầu chỉ là tập lật người.
“Tôi còn đùa: ‘Em bé Hiếu ba tháng tuổi biết lẫy rồi’.”
Những lần đầu chống tay ngồi dậy vô cùng khó khăn.
“Cứ ngồi lên là con choáng váng, có lần còn ngất. Sau đó con tập từng chút một, từ chống tay, lật người đến chống đẩy để tăng sức mạnh phần thân trên.”
“Mẹ đừng khóc nữa”
Có một câu nói của Hiếu mà chị Hòa vẫn nhớ mãi. “Mỗi lần thấy tôi khóc, con lại bảo: ‘Mẹ đừng khóc nữa’. “Tôi nói với con rằng nếu con không muốn mẹ khóc thì con cũng đừng khóc. Hai mẹ con mình phải cùng mạnh mẽ để vượt qua.”
Đó cũng trở thành lời hứa của cả hai trên hành trình hồi sinh.
Sau khi xuất viện, chị Hòa quyết định nghỉ việc để toàn tâm chăm sóc con.
Ban ngày chỉ còn hai mẹ con ở nhà. Tối đến, bố Hiếu đi làm về lại thay vợ chăm con.
Hiếu vẫn thường xuyên sốt và mất ngủ vì đau. “Con không thể ở một mình. Lúc nào cũng cần có người trò chuyện. Ngay cả người khỏe mạnh nếu ở một mình quá lâu cũng dễ suy nghĩ tiêu cực, huống chi là con.“

Hiếu không muốn mẹ buồn nên cũng suy nghĩ lạc quan tích cực hơn. (Ảnh: N.M).
Điều chị lo nhất là chuyện học hành. Hiếu không muốn quay lại trường vì sợ ánh mắt của mọi người.
Cậu nói muốn theo học công nghệ thông tin để sau này có thể làm công việc phù hợp với sức khỏe.
Theo chị Hòa, từ nhỏ Hiếu đã rất yêu thích công nghệ. Trước đây cậu từng tự học các kỹ năng liên quan đến mạng xã hội, chạy quảng cáo và kiếm thêm thu nhập.
Ngay sau khi sức khỏe ổn định hơn, Hiếu cũng quay trở lại với những công việc mình yêu thích. Thấy con có đam mê, chị động viên Hiếu theo đuổi lĩnh vực công nghệ và sáng tạo nội dung.
Theo chị Hòa, biến cố cũng khiến cả gia đình thêm gắn kết. “Mỗi người đều biết nghĩ cho nhau nhiều hơn. Với tôi, chỉ cần nhìn thấy các con vẫn cười, vẫn trò chuyện cùng nhau là đã hạnh phúc.”
Đến hôm nay, nhìn con trai khỏe lên từng ngày, chị Hòa vẫn xem đó là một phép màu.
“Tôi thực sự biết ơn các bác sĩ Việt Nam. Một người chỉ còn một nửa cơ thể mà vẫn được cứu sống là điều ngoài sức tưởng tượng của gia đình tôi.”
Còn với Hiếu, sau tất cả những gì đã trải qua, điều cậu hướng đến không phải là tiếc nuối những gì đã mất, mà là sống thật tốt với những gì mình còn có.
Bởi trong trái tim chàng trai 17 tuổi ấy vẫn còn một ước mơ rất giản dị: được đi làm, tự nuôi sống bản thân và một ngày nào đó đủ khả năng mua tặng mẹ chiếc ô tô như lời cảm ơn dành cho người đã nắm tay mình đi qua những tháng ngày đen tối nhất của cuộc đời.
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone56') }) }
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone3381') }) }
