Bi kịch chưa từng kể của siêu mẫu nam đắt giá nhất thế giới
Từng là nam siêu mẫu được trả cát-xê cao nhất thế giới, Hoyt Richards đã dành hơn một thập kỷ sống dưới sự thao túng của một giáo chủ tự xưng là người ngoài hành tinh, trước khi tìm được lối thoát khỏi giáo phái khét tiếng này.
- YouTuber đại diện phong trào “đàn ông phải hoàn hảo” chết đuối bí ẩn ở Thái Lan: Bi kịch từ ám ảnh tối đa hóa ngoại hình
- Bên trong khu rừng gỗ đỏ bất khả xâm phạm: Hội kín 150 năm và nghi lễ “quái dị” của những người đàn ông quyền lực nhất nước Mỹ
- Tưởng chỉ là “trend” của Gen Z, ai ngờ đàn ông đã trang điểm từ thuở bình minh của nền văn minh nhân loại
Từng là nam siêu mẫu được trả cát-xê cao nhất thế giới, Hoyt Richards đã trao toàn bộ tài sản của mình cho một kẻ lừa đảo đội lốt quý tộc, người tự xưng là sinh vật ngoài hành tinh và thao túng những con người trẻ đẹp, thành đạt nhưng đầy tổn thương. Bộ phim tài liệu mới của HBO chỉ hé lộ một phần câu chuyện.
Giáo chủ đến từ “vì sao Arcturus”
Vào cuối thập niên 1980, Hoyt Richards đứng trên đỉnh cao của làng mẫu nam quốc tế. Anh là “con cưng” của nhiếp ảnh gia thời trang huyền thoại Bruce Weber, gương mặt đại diện cho hàng loạt thương hiệu thời trang cao cấp và xuất hiện bên cạnh những siêu mẫu đình đám như Cindy Crawford hay Naomi Campbell như một phần tất yếu của giới tinh hoa.
Nhưng đằng sau ánh đèn sàn diễn là một bí mật không ai hay biết.
Hoyt Richards trong phim “Bring Me the Beauties” của HBO
Mỗi đêm, từ những phòng khách sạn rải khắp châu Âu và nước Mỹ, Richards đều gọi điện về New York để báo cáo chi tiết mọi hành động, suy nghĩ và sinh hoạt trong ngày cho thủ lĩnh của một giáo phái. Người đàn ông ở đầu dây bên kia khẳng định bản thân không phải con người, mà là một ý thức ngoài Trái Đất đến từ ngôi sao Arcturus đang tạm trú trong thân xác người.
Người đó tên là Frederick Von Mierers.
Sinh ra với cái tên Frederick Myers, con trai của một chủ tiệm giặt khô tại Brooklyn, ông ta đã tự dựng nên một thân phận hoàn toàn mới bằng sức hút cá nhân, khả năng len lỏi vào giới thượng lưu và tài thao túng tâm lý những người cô đơn hoặc khao khát được công nhận.
Frederick tự ghi tên mình vào Social Register – danh bạ dành cho giới thượng lưu Mỹ, ngầm ám chỉ có quan hệ với gia tộc Vanderbilt và còn tuyên bố thừa hưởng khối tài sản hàng triệu USD từ một người đỡ đầu thuộc gia đình Kress giàu có.
Mọi thứ đều là bịa đặt.
Những người biết rõ quá khứ thật của ông ta đôi khi cố tình hét lớn “Freddie Myers!” ngay giữa sàn nhảy hộp đêm Studio 54 chỉ để chứng kiến vẻ mặt bối rối của kẻ luôn cố che giấu xuất thân.
Với các tín đồ, Frederick kể một câu chuyện còn phi lý hơn.
Ông ta tự nhận mình là một “walk-in” – khái niệm trong một số trào lưu tâm linh cho rằng linh hồn của một sinh vật ngoài hành tinh đã thay thế linh hồn con người trong cùng một cơ thể. Theo lời Frederick, ông được cử đến Trái Đất để chuẩn bị nhân loại cho ngày tận thế, đồng thời dẫn dắt một nhóm người ưu tú về mặt tinh thần bước vào kỷ nguyên mới.
Những người bị thu hút bởi giáo lý ấy chủ yếu là nam giới, nhưng cũng có không ít phụ nữ. Họ đều sở hữu ngoại hình nổi bật, nhiều người hoạt động trong ngành thời trang và giải trí – những con người trẻ đẹp, thành công nhưng dễ bị hấp dẫn bởi lời hứa về một mục đích sống lớn lao hơn.
Trong khi rao giảng việc từ bỏ vật chất và dục vọng thế tục, Frederick lại bán đá quý với mức giá cao ngất ngưởng, khẳng định rằng các tinh thể là nơi “ý nghĩ của Thượng đế kết tinh thành hình”. Ông tổ chức các buổi thuyết giảng tại một nhà thờ trên đại lộ Park Avenue, đồng thời phát sóng chương trình truyền bá giáo lý trên kênh truyền hình công cộng của Manhattan vào khung giờ rạng sáng – sau chương trình của Robin Byrd và trước khi thành phố thức giấc.
Frederick von Mierers trong bộ phim của HBO
Khi nhà báo Marie Brenner thực hiện bài điều tra đăng trên Vanity Fair vào tháng 3/1990, các công tố viên tại Manhattan đã âm thầm mở cuộc điều tra nhằm vào đường dây của Frederick.
“Vì sao một kẻ lừa đảo lộ liễu như vậy lại có thể khiến rất nhiều người trẻ thông minh, hấp dẫn ở New York tin tưởng tuyệt đối?” Bài viết dẫn lời một điều tra viên đặt câu hỏi với một người mẫu vừa trốn khỏi giáo phái.
Theo ước tính của Brenner, Frederick đã bán gần 2 triệu USD (khoảng 52 tỷ đồng) đá quý nhờ những bản thẩm định giả được làm bởi các tiệm kim hoàn trên phố West 47th.
Cũng trong tháng bài báo được xuất bản, Frederick qua đời. Ông ta đã che giấu việc mình mắc AIDS trong thời gian dài, đồng thời vẫn tiếp tục thuê mại dâm nam gần căn hộ trên phố East 54th.
Dù mất đi người đứng đầu, tổ chức mang tên Eternal Values vẫn không tan rã. Trái lại, giáo phái này tiếp tục tồn tại, chuyển mình từ một “sân khấu tâm linh” hào nhoáng của giới thượng lưu khu Upper East Side thành một tổ chức ngày càng cực đoan, khép kín và đầy hoang tưởng.
Bóng tối phía sau hậu trường Studio 54
Ngày 1/6, HBO ra mắt bộ phim tài liệu Bring Me the Beauties (Tạm dịch: Hãy mang những người đẹp đến cho tôi) của đạo diễn Chris Smith, tái hiện hành trình của Hoyt Richards từ đỉnh cao ngành thời trang đến vòng xoáy kiểm soát của Frederick. Bộ phim khắc họa cuộc sống hai mặt mà Hoyt đã duy trì suốt hơn một thập kỷ: ban ngày là nam siêu mẫu nổi tiếng toàn cầu, ban đêm là một tín đồ tuyệt đối phục tùng mọi chỉ thị của giáo chủ.
Tuy nhiên, những gì bộ phim hé lộ mới chỉ là một phần của câu chuyện.
Ít người biết rằng Frederick đã xây dựng mạng lưới thao túng này từ cuối những năm 1970. Khi Hoyt, lúc ấy mới 16 tuổi, gặp ông ta trên đảo Nantucket vào năm 1981, Frederick đã dành nhiều năm len lỏi trong giới thượng lưu New York, âm thầm tiếp cận những người trẻ đẹp, mong manh vừa đặt chân đến Manhattan với khát vọng trở thành một phiên bản vĩ đại hơn của chính mình.
Frederick, người được cho là sinh năm 1946 nhưng cũng nổi tiếng vì thường xuyên bịa đặt về cuộc đời mình, từng sở hữu ngoại hình điển trai theo chuẩn Mỹ cổ điển. Ông được nhiều người ví với Robert Redford thời trẻ, trước khi những cuộc phẫu thuật thẩm mỹ và những câu chuyện tự thần thoại hóa biến ông thành một con người hoàn toàn khác.
Ông ta luôn xuất hiện trong những bộ trang phục chỉn chu, phong thái tự tin và dường như quen biết vô số quý tộc, nhà thiết kế nội thất, các nhân vật xã hội và những gương mặt có tiếng tại New York.
Một trong những cái tên Frederick thường xuyên nhắc đến là Billy Baldwin – huyền thoại của ngành thiết kế nội thất Mỹ. Việc liên tục khoe mối quan hệ với Baldwin giúp ông ta tạo dựng lớp vỏ đáng tin cậy trước những người mới.
Những ai bước chân vào thế giới của Frederick đều phải đối diện với hai con người tồn tại song song.
Một mặt là nhân vật kỳ quái luôn khẳng định mình có nguồn gốc ngoài hành tinh. Mặt khác lại là một quý ông Upper East Side lịch lãm, hiểu biết, hoàn toàn không hề lạc lõng giữa những bữa tiệc xa hoa của giới giàu có.
Chính huyền thoại về “người ngoài hành tinh” lại trở thành phép thử đầu tiên.
Nếu ai chấp nhận câu chuyện ấy, điều đó đồng nghĩa họ đã từ bỏ sự hoài nghi và sẵn sàng bước vào quá trình bị tuyển mộ.
“Đó là người đáng sợ nhất tôi từng gặp trong đời, mà tôi đã gặp không ít kẻ cực kỳ nguy hiểm,” Richard Dupont, một trong hai anh em sinh đôi nhà Dupont – những gương mặt quen thuộc tại hộp đêm Studio 54 và xưởng nghệ thuật Factory của Andy Warhol – nhớ lại.
Richard và Robert Dupont tại hộp đêm Palladium ở thành phố New York vào tháng 2 năm 1987 (Ảnh: Thomas Iannaccone/Walter Thomas/WWD/Penske Media/Getty Images)
Năm 1977, khi mới 16 tuổi, Richard lần đầu gặp Frederick tại khu bán đồ nam của trung tâm thương mại Bloomingdale’s.
Hôm đó, cậu cùng mẹ từ bang Connecticut đến New York để mua sắm và xem kịch cuối tuần. Trong lúc mẹ làm tóc tại Kenneth Salon, Richard đi dạo một mình thì được một người đàn ông lớn tuổi với ngoại hình điển trai, làn da rám nắng và phong thái đầy cuốn hút chủ động bắt chuyện.
Người đàn ông tự giới thiệu là Frederick Von Mierers. Ông ta nói mình là người mẫu của Ford Models, nhà thiết kế nội thất và thành viên của giới thượng lưu New York.
Trong ký ức của Richard, Frederick hiện lên như một người từng trải, lịch lãm và hoàn toàn thuộc về thế giới hào nhoáng của người trưởng thành nơi thành phố lớn.
Cuối tuần sau, Richard gọi điện cho Frederick và được mời đến ở tại căn hộ của ông trên phố East 54th. Cậu chỉ nói với mẹ rằng mình lên New York để tham quan các trường đại học.
“Cởi giày ra.”
Đó là câu đầu tiên Frederick nói ngay khi mở cửa đón Richard vào căn hộ. Ông ta giải thích rằng sàn đá cẩm thạch vừa được lau sạch. Chưa dừng lại ở đó, Frederick tiếp tục yêu cầu cậu thiếu niên cởi cả quần jeans vì cho rằng lớp dầu trên vải có thể làm hỏng bộ sofa bọc lụa.
Richard lặng lẽ đứng giữa căn hộ được chính nhà thiết kế nội thất lừng danh Billy Baldwin bài trí, trên người chỉ còn chiếc quần boxer của Brooks Brothers, trong khi Frederick bình thản rót trà và bày những chiếc sandwich mua từ William Poll.
Hai ngày sau, Richard tỉnh dậy và thấy căn hộ hoàn toàn trống vắng. Frederick đã rời đi, chỉ để lại một mẩu giấy yêu cầu cậu rời khỏi nhà trước khi ông ta quay về.
Trên chuyến tàu trở lại bang Connecticut, Richard không ngừng tua lại những gì đã xảy ra trong suốt cuối tuần. Cậu tự hỏi liệu mình có bị cưỡng hiếp hay không, rồi lại băn khoăn liệu một cậu bé có thể trở thành nạn nhân của hành vi đó hay không.
Đến khi tàu về tới Southport, Richard quyết định chôn vùi tất cả.
Nhiều năm sau, khi chuyển đến New York sinh sống, Richard tình cờ gặp lại Frederick tại hộp đêm Studio 54. Theo lời ông, Frederick lập tức tìm cách tiếp cận và theo đuổi mình một lần nữa.
Richard đã cố cảnh báo những người xung quanh về con người này. Không ai tin. Ngay cả người anh em sinh đôi của ông, Robert Dupont, cũng vậy.
Điều Richard không hề biết là Robert đã gặp Frederick từ trước đó. Hai anh em chưa bao giờ nói với nhau về những trải nghiệm của mình.
Năm 1979, Robert chuyển đến sống tại căn hộ của Frederick trong nhiều tháng.
Theo lời kể của Robert, Frederick nhiều lần xâm hại tình dục ông. Cuối cùng, Robert bỏ trốn sau khi nảy sinh ghen tuông vì Frederick bắt đầu dành sự quan tâm cho một chàng trai trẻ khác, một diễn viên của loạt phim truyền hình dài tập One Life to Live (Tạm dịch: Chỉ có một cuộc đời để sống)
“Freddie là hiện thân của cái ác,” Robert nói khi nhìn lại quá khứ “Ai cũng biết điều đó. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt ông ta là đủ.”
Nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng cả Richard và Robert – hai người đều không xuất hiện trong bộ phim tài liệu của HBO – vẫn nhớ chính xác số điện thoại của Frederick.
“Plaza 5-3530,” Robert đọc lại gần như theo phản xạ.
Rồi ông bật cười chua chát: “Thật kỳ lạ. Có lẽ ông ta đã thôi miên chúng tôi.”
Lời tiên tri sụp đổ
Hoyt Richards gặp Frederick lần đầu khi mới 16 tuổi trên một bãi biển ở đảo Nantucket. Frederick dùng ngón tay vẽ biểu tượng âm dương lên cát rồi nói với cậu thiếu niên rằng cậu mang trong mình một “sứ mệnh cao cả”.
Nhìn lại sau nhiều thập kỷ, Hoyt cho rằng điều khiến mình sa vào chiếc bẫy ấy không hẳn là sự thuyết phục mà là cảm giác được bao bọc về mặt cảm xúc.
“Thay vì tự hỏi: ‘Người này là ai mà vừa gặp đã cư xử như thể hiểu rõ mình?’ – câu hỏi lẽ ra phải đặt ra ngay từ đầu – tôi lại hoàn toàn chìm trong những lời đó,” Hoyt nhớ lại. “Ai cũng thích được nói rằng mình đặc biệt.”
Vài năm sau, chính Frederick đưa Hoyt đến gặp Joey Hunter, Chủ tịch công ty quản lý người mẫu Ford Models. Hunter ký hợp đồng với anh gần như ngay lập tức. Từ đó, Hoyt nhanh chóng trở thành một trong những gương mặt biểu tượng của làng thời trang cuối thập niên 1980.
Anh lần lượt được những tên tuổi huyền thoại như Bruce Weber, Richard Avedon và Helmut Newton thực hiện các bộ ảnh. Riêng bộ ảnh dài tới 58 trang trên tạp chí Mondo Uomo của Italy đã đưa tên tuổi Hoyt vươn ra thị trường quốc tế.
Các nhà thiết kế và nhiếp ảnh gia đặc biệt yêu thích anh bởi khả năng thể hiện đồng thời sự mềm mại và vẻ uy quyền trước ống kính.
Cuộc sống của Hoyt khi ấy là chuỗi ngày di chuyển giữa New York, Milan và Paris; những buổi thử đồ riêng, khách sạn sang trọng, hộp đêm châu Âu và các bữa tiệc quy tụ Linda Evangelista, Cindy Crawford hay Naomi Campbell.
Nhưng phía sau ánh hào quang ấy là một thực tại hoàn toàn khác.
Sau mỗi buổi chụp hình, sau những bữa tiệc hay sự kiện xa hoa, khi mọi người đắm mình vào tình yêu, tiệc tùng, ma túy và thế giới của người nổi tiếng, Hoyt lại trở về với Frederick.
Anh sống trong một căn hộ tại Manhattan cùng nhiều thành viên khác của giáo phái. Họ ngủ cạnh nhau trên những tấm đệm trải dưới sàn, nộp toàn bộ thu nhập cho tổ chức và mỗi ngày đều phải gọi điện báo cáo chi tiết từng suy nghĩ cũng như hành động của mình.
Các mối quan hệ yêu đương bị ngăn cấm. Theo thời gian, ngay cả việc giữ bản sắc cá nhân cũng bị xem là điều đáng ngờ.
“Tôi yêu câu chuyện mà ông ta dựng nên đến mức bắt đầu tự kiểm duyệt chính mình chỉ để bảo vệ nó,” Hoyt nói về hệ thống niềm tin mà Frederick tạo ra.
Hoyt Richards ở thời điểm hiện tại
Frederick liên tục gieo vào đầu các tín đồ rằng thế giới sẽ kết thúc vào năm 1999. Theo lời ông ta, trước khi tận thế xảy ra, các phi thuyền ngoài hành tinh sẽ hạ xuống Trái Đất, đưa những người được chọn vào các khoang tái sinh để bước sang một kỷ nguyên mới.
Lớn lên cùng Star Wars và những bộ phim của Steven Spielberg, Hoyt thừa nhận ban đầu anh thấy câu chuyện ấy vô cùng hấp dẫn.
Sau khi Frederick qua đời năm 1990, giáo phái mất đi nhân vật trung tâm đã gắn kết toàn bộ hệ thống niềm tin.
Những thành viên còn lại chuyển đến bang North Carolina, gần thành phố Asheville – nơi Frederick từng cho xây dựng một dinh thự bằng đá cẩm thạch màu hồng vì tin rằng dãy Blue Ridge sẽ là vùng đất sống sót sau ngày tận thế. Căn biệt thự ấy phần lớn được xây bằng tiền cát-xê của Hoyt. Đổi lại, anh chỉ được giữ lại một khoản rất nhỏ cho bản thân.
Khi thời điểm năm 1999 ngày càng đến gần, giáo phái lúc này chỉ còn các thành viên nam bắt đầu tích trữ lương thực, súng đạn và vàng để chờ nền văn minh sụp đổ. Trong khi đó, việc liên tục làm việc và di chuyển khắp thế giới khiến Hoyt dần nhận ra thực tế hoàn toàn trái ngược với những lời tiên tri.
“Tôi vẫn bay khắp châu Âu, Paris, Milan, Stockholm… rồi nhìn xung quanh và nhận ra tất cả những dấu hiệu ông ta từng nói – bão tố, động đất, sóng thần, khủng hoảng kinh tế hay sự sụp đổ của các chính phủ – đều không hề xảy ra,” Hoyt kể “Tôi lấy hết can đảm để nói rằng, nếu không có gì khác thì có lẽ chỉ là ông ấy tính sai mốc thời gian. Và ngay lúc đó, tôi bị tấn công.”
Người tự nhận là thủ lĩnh mới của giáo phái lập tức tìm mọi cách hạ nhục anh.
“Ông ta nói: ‘Tôi chỉ ước cậu đủ can đảm để tự sát. Như vậy tôi sẽ bớt khổ hơn.'”
Những lời đó khiến Hoyt dần tin rằng mình là gánh nặng, là kẻ yếu đuối và khiếm khuyết về mặt tinh thần. Anh bắt đầu nghĩ đến việc kết thúc cuộc đời.
Rời khỏi giáo phái, với Hoyt, không phải một cuộc nổi loạn mà giống như sự giải thoát.
“Nó giống hệt một người bị bạo hành luôn nghĩ rằng: ‘Họ phải gào thét với mình nhiều như vậy là vì mình đã làm họ khổ.'”
Ngày 3/7/1999, Hoyt thực hiện cuộc gọi đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Người anh gọi là Fabio.
Hai người từng làm việc chung tại Ford Models. Ngay sau khi nghe câu chuyện, Fabio lập tức mua vé máy bay đưa Hoyt đến Los Angeles, cho anh ở nhờ trong nhà suốt 18 tháng, thậm chí trao luôn chìa khóa một chiếc Porsche của mình.
Biểu tượng nam chính trên những bìa tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng nhất thế giới đã lặng lẽ trở thành nơi trú ẩn an toàn cho nam siêu mẫu thành công nhất hành tinh. Hoyt cho biết đó là một trong những mối quan hệ đầu tiên trong nhiều thập kỷ mà anh cảm nhận được sự giúp đỡ vô điều kiện.
Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn thoát khỏi giáo phái với một cái kết như vậy.
Jacki Adams, nữ người mẫu của Ford Models, cũng trốn khỏi Eternal Values và sau này trở thành người tố giác quan trọng nhất trong bài điều tra của Vanity Fair .
“Bài báo của Vanity Fair gần như đã chấm dứt sự nghiệp của Jacki,” Hoyt nói “Còn với tôi, nó lại trở thành bước ngoặt.”
Nghịch lý là việc công chúng và giới thời trang bị cuốn hút bởi câu chuyện về giáo phái khiến Hoyt nhận được nhiều lời mời làm việc hơn bao giờ hết. Sự nghiệp và danh tiếng của anh tiếp tục thăng hoa, ngay cả khi vừa bước ra khỏi một trong những chương đen tối nhất của cuộc đời.
Nghịch lý của cái đẹp
Sau tất cả, Hoyt Richards nhận ra một điều: trở thành nạn nhân không đồng nghĩa với việc hoàn toàn vô can.
Anh không tự nguyện bước vào giáo phái. Nhưng anh cũng đã nhiều lần phớt lờ những dấu hiệu bất thường, tự tìm cách biện minh cho các mâu thuẫn và thậm chí còn hưởng lợi từ sự nghiệp, trong khi những người dám lên tiếng lại phải trả giá.
“Điều đó giống như một người lái xe trong lúc say rượu rồi gây tai nạn,” Hoyt nói. “Bạn có thể giải thích rằng mình say, nhưng điều đó không xóa bỏ trách nhiệm.”
Đạo diễn Chris Smith, người thực hiện Bring Me the Beauties và cũng là nhà sản xuất điều hành của Tiger King , cho biết điều khiến ông bị ám ảnh nhất không phải bản thân câu chuyện về giáo phái, mà là sự đối lập trong cuộc đời của Hoyt.
Một người đàn ông được cả thế giới xem là biểu tượng của vẻ đẹp, địa vị và thành công, nhưng phía sau hậu trường lại đánh đổi gần như toàn bộ quyền tự quyết đối với cuộc sống của chính mình.
“Tôi vốn không quá hứng thú với những câu chuyện về giáo phái,” Smith chia sẻ.
“Nhưng trường hợp này hoàn toàn khác, bởi cuộc sống hai mặt của Hoyt – một hình ảnh công khai hoàn hảo và một hiện thực riêng tư hoàn toàn trái ngược.”
Hoyt Richards ở thời điểm hiện tại
Frederick cũng sớm nhận ra sức mạnh của vẻ đẹp và địa vị xã hội. Ông ta hiểu rằng chỉ cần xuất hiện bên cạnh những người mẫu nổi tiếng, bản thân sẽ trở nên đáng tin hơn trong mắt người khác. Những gương mặt đình đám của làng thời trang vì thế không chỉ là tín đồ, mà còn là công cụ tuyển mộ hiệu quả. Thành công trong ngành thời trang được Frederick biến thành “bằng chứng” rằng các tín đồ là những con người đặc biệt được lựa chọn.
Nghịch lý nằm ở chỗ, Hoyt càng thành công trước công chúng, anh càng khó chấp nhận rằng có điều gì đó đang sai trong cuộc sống riêng. Mỗi hợp đồng mới, mỗi chiến dịch quảng cáo hay mỗi lần xuất hiện trên tạp chí đều vô tình khiến anh tin rằng Frederick hẳn phải đúng.
“Nếu gặp họ ngoài đời,” Chris Smith nói về những cựu thành viên giáo phái, “bạn sẽ không bao giờ nghĩ họ từng trải qua một quá khứ như vậy.”
Hiện nay, Hoyt Richards làm cố vấn hỗ trợ những người muốn rời khỏi các tổ chức kiểm soát cực đoan, đồng thời giúp các gia đình tìm cách đưa người thân thoát khỏi ảnh hưởng của các giáo phái.
Anh cũng đã đính hôn với Donna Flagg, một vũ công kiêm biên đạo múa – người mà nhiều thập kỷ trước giáo phái từng gây áp lực buộc anh phải từ bỏ.
Khi nói về sự thao túng tâm lý, Hoyt không còn dùng những khái niệm mơ hồ. Anh gọi tên từng cơ chế mà mình từng trải qua: những màn “love bombing” (dồn dập yêu thương để tạo sự lệ thuộc), sự cô lập khỏi các mối quan hệ bên ngoài và quá trình khiến nạn nhân dần mất niềm tin vào chính nhận thức của bản thân.
Thế nhưng, theo Hoyt, vẫn luôn có một điều mà các giáo phái không thể xóa bỏ hoàn toàn.
“Họ có thể làm ngọn lửa của tư duy phản biện nhỏ đến mức gần như không còn nhìn thấy,” anh nói “Nhưng họ không bao giờ có thể dập tắt nó.”
Nguồn: Hollywood Reporter
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone56') }) }
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone3381') }) }
