Đến lúc mình đứng giữa hai gia đình
Bố mẹ mình cần mình, bố mẹ bạn đời cũng vậy. Khi những nhu cầu ấy xuất hiện cùng lúc, người ở giữa bắt đầu phải tính xem nên chia thời gian, tiền bạc và trách nhiệm thế nào.
- 30 tuổi nên có 5 khoản tiền này, không phải để chứng minh mình giàu
- Cuộc sống thật của người nghỉ hưu ở tuổi 30
- Chủ nhật không ra khỏi nhà, không lên MXH: Hội 30s độc thân thấy sung sướng nhất khi làm được điều này
Có một giai đoạn, bố mẹ hai bên vẫn là những người tự lo được cho cuộc sống của họ. Mỗi bên có một mái nhà, một công việc riêng, những mối quan hệ và thói quen riêng. Mình chỉ cần nhớ những ngày quan trọng, gọi điện hỏi thăm, về nhà khi có thời gian.
Rồi những việc rất nhỏ bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Một lần đưa bố mẹ đi khám. Một món đồ trong nhà cần người sửa. Một thủ tục cần con cái làm giúp. Một chuyến về quê không thể chỉ tranh thủ hai ngày cuối tuần như trước.
Không có một khoảnh khắc cụ thể nào đánh dấu việc bố mẹ bắt đầu cần mình. Chỉ là đến một lúc, mình nhận ra thời gian, tiền bạc và sự có mặt của mình không còn chỉ dành cho một gia đình. Mà là hai.
Trong khi đó, cuộc sống riêng cũng đang ở đúng giai đoạn cần rất nhiều thứ: con cái, công việc, nhà cửa, những khoản chi dài hạn và cả thời gian dành cho người bạn đời. Mình vẫn muốn chăm sóc bố mẹ mình, nhưng cũng không thể đứng ngoài những điều đang xảy ra với bố mẹ của người mình sống cùng. Và thế là bắt đầu xuất hiện một kiểu bài toán rất khó tính.

Ảnh minh hoạ Pinterest
Không phải chia tình cảm, mà là chia những thứ có giới hạn
Tình cảm dành cho hai bên bố mẹ có thể không cần chia. Nhưng thời gian thì có.
Một cuối tuần có thể dành để về quê với bố mẹ mình, nhưng cũng có thể là lúc bố mẹ bạn đời cần người đưa đi khám. Một khoản tiền dự định để sửa nhà cho bố mẹ có thể phải cân nhắc lại khi bên kia cũng đang có một khoản chi bất ngờ.
Những việc ấy, nếu nhìn riêng từng chuyện, đều rất nhỏ. Nhưng khi cùng xuất hiện trong một giai đoạn, chúng khiến người ta bắt đầu phải tính toán.
Bao lâu thì về nhà một lần? Ai sẽ là người đưa bố mẹ đi khám? Khi một bên cần hỗ trợ tài chính, bên còn lại thì sao? Nếu cả hai bên cùng có việc, ưu tiên thế nào? Không phải câu hỏi nào cũng có một đáp án khiến tất cả mọi người đều hài lòng. Và khó nhất là nhiều khi chẳng ai yêu cầu mình phải lựa chọn.
Bố mẹ mình có thể nói “không cần đâu, bố mẹ tự lo được”. Bố mẹ bạn đời cũng có thể nói điều tương tự. Người bạn đời có thể hiểu và thông cảm. Nhưng mình vẫn biết rằng có những việc nếu mình có thể làm thì tốt hơn.
Thế là trách nhiệm không đến bằng một lời yêu cầu. Nó đến bằng cảm giác “việc này mình có thể lo được”. Càng lớn, những câu “để con lo” như thế xuất hiện càng nhiều.

Ảnh minh hoạ Pinterest
Đứng ở giữa hai gia đình cũng là một phần của việc trưởng thành
Có lẽ điều khó nhất không phải là chăm sóc bố mẹ hai bên, mà là học cách làm điều đó mà không biến cuộc sống của mình thành một cuộc chạy đua giữa các nghĩa vụ. Bởi mình cũng có những giới hạn.
Một người không thể có mặt ở hai nơi cùng lúc. Một khoản tiền cũng không thể chi hai lần. Một tuần chỉ có từng ấy ngày nghỉ. Và một gia đình nhỏ cũng cần sự hiện diện của mình.
Có những lúc mình giúp được bố mẹ bên này nhưng lại thấy áy náy với bên kia. Có những lúc ưu tiên bố mẹ mình vì nghĩ rằng “đó là bố mẹ mình”, rồi lại nhận ra người bạn đời cũng đang có những nỗi lo rất riêng với gia đình của họ.
Nếu nhìn mọi thứ bằng đúng – sai, chuyện rất dễ trở nên nặng nề.
Nhưng có lẽ phần lớn những gia đình ở giai đoạn này không thực sự cần một người đứng ra phân xử xem bên nào quan trọng hơn. Họ cần cùng nhau tìm một cách để không ai phải một mình gánh hết.
Có thể là thống nhất trước những khoản hỗ trợ cho bố mẹ. Có thể là chia nhau việc đưa đón, chăm sóc. Có thể là cùng bàn bạc trước khi một người nghỉ việc hoặc di chuyển xa để lo cho gia đình. Và cũng có thể đơn giản là thừa nhận với nhau rằng có những thời điểm cả hai đều mệt.
Bởi khi bố mẹ hai bên cùng bước vào một giai đoạn cần con cái nhiều hơn, hôn nhân cũng bắt đầu có thêm một tầng trách nhiệm mà trước đó có thể chưa ai nghĩ đến. Không còn chỉ là chuyện hai người cùng xây dựng một gia đình. Mà là cách hai người cùng đứng giữa hai gia đình lớn hơn phía sau mình. Điều đó đôi khi khiến người ta thấy mình trưởng thành hơn. Nhưng cũng có những ngày chỉ thấy mệt.

Ảnh minh hoạ Pinterest
Mệt vì phải nhớ quá nhiều thứ. Mệt vì lúc nào cũng có một việc của ai đó cần được giải quyết. Mệt vì đôi khi muốn dành một ngày hoàn toàn cho gia đình nhỏ của mình cũng thấy có lỗi.
Nhưng có lẽ đó cũng là một phần rất thật của giai đoạn này: mình bắt đầu có nhiều người để thương hơn, nhưng không vì thế mà có thêm thời gian hay tiền bạc. Và bài toán của tuổi 30, vì thế, không còn đơn giản là mình muốn sống cuộc đời như thế nào.
Mà là làm sao để xây dựng cuộc sống của riêng mình, nuôi dưỡng gia đình nhỏ của mình, trong khi vẫn có thể ở bên những người đã dành phần lớn cuộc đời để chăm sóc mình. Không phải lúc nào cũng làm được một cách trọn vẹn.
Có lẽ điều quan trọng hơn là đừng chờ đến khi mọi thứ trở nên quá sức mới bắt đầu nói với nhau về cách chia sẻ những trách nhiệm ấy. Bởi bố mẹ hai bên sẽ còn lớn tuổi hơn, con cái sẽ còn lớn lên, và cuộc sống của mình cũng sẽ còn nhiều thay đổi.
Đến một lúc, trưởng thành có lẽ không phải là có thể tự lo được cho tất cả. Mà là biết rằng mình không nhất thiết phải tự lo tất cả một mình.
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone56') }) }
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone3381') }) }
