Sau 30, vì sao người ta vẫn mê đồ si? Niềm vui đôi khi nằm ở việc tìm được một thứ không ai định sẵn cho mình
Ở tuổi 30, người ta có thêm một thứ mà tuổi 20 thường chưa có đủ: Kinh nghiệm để biết mình sẽ thực sự dùng một món đồ bao nhiêu lần.
- Cuộc sống thật của người nghỉ hưu ở tuổi 30
- Cô gái viral với loạt ảnh “tan làm vẫn xinh”: Sắp sang tuổi 30 chỉ muốn đi làm về sớm, nấu một bữa cơm ngon rồi ăn cùng chồng
- Vì sao người ngoài 30 tuổi bắt đầu quan tâm đến mùi hương của căn nhà?
Khi người ta bắt đầu có khả năng mua được những thứ mà hồi 20 chỉ dám đứng nhìn, người ta lại có xu hướng thích những thứ không cần phải mua bằng nhiều tiền.
Thật đó!
Một người có thể chẳng ngần ngại trả vài triệu cho một bữa tối, nhưng lại hào hứng cả buổi vì tìm được một chiếc áo cũ vừa vặn với mình ở một cửa hàng đồ si. Một người đã quen với việc mua hàng trên những website có giao diện bóng bẩy, ảnh chụp hoàn hảo, đủ màu, đủ size, vẫn có thể thích thú với việc đứng trước một giá quần áo lộn xộn, kéo từng chiếc ra xem, thử một món rồi bỏ xuống, đi thêm một vòng và bất ngờ quay lại lấy chính chiếc áo đã bỏ qua lúc đầu.
Nhìn từ bên ngoài, đó là một cách mua sắm khá mất thời gian.
Nhưng nếu chỉ coi đồ si là một cách để mua được quần áo rẻ hơn thì có lẽ đã bỏ qua phần thú vị nhất của nó. Người ta đến với đồ si vì nhiều lý do, nhưng ở lại với nó thường vì một cảm giác rất khó mua bằng tiền: Cảm giác mình vừa tự tay tìm thấy một thứ không được đặt sẵn trước mặt mình để mình thích. Trong một thị trường mà gần như mọi thứ đều đang được sắp xếp để trở nên dễ mua, dễ thích và dễ thay thế, việc phải tìm kiếm một món đồ hóa ra lại tạo ra một niềm vui riêng. Nó khiến hành động mua sắm chậm lại, và trong cái chậm ấy, người ta có thời gian nhận ra mình thực sự thích gì.
Sự bất tiện là một phần của trò chơi săn đồ si, nhưng the 30s thích điều này!
Đồ mới thường rất giỏi trong việc nói cho người mua biết họ nên muốn gì. Bộ sưu tập mới ra mắt, màu sắc của mùa, dáng áo đang thịnh hành, những món đồ được gọi là “must-have”, những cách phối đồ xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Chúng ta bước vào một cửa hàng và phần lớn công việc đã được làm hộ: quần áo đã được phối thành set, mannequin đã mặc sẵn, hình ảnh quảng cáo đã chỉ cho mình người đẹp sẽ trông như thế nào khi mặc nó. Chỉ cần thích hình ảnh ấy, phần còn lại là chuyện thanh toán.
Đồ si thì không vận hành như vậy. Một cửa hàng đồ si hiếm khi cho người mua cảm giác mọi thứ đang được sắp đặt để mình phải thích. Những món đồ nằm cạnh nhau có thể chẳng liên quan gì đến nhau, có món nhìn rất bình thường, có món thậm chí cũ đến mức phải nhìn kỹ mới nhận ra nó có gì đặc biệt. Không ai đảm bảo rằng hôm nay mình sẽ tìm được đúng thứ cần tìm. Cũng không có chuyện thích một chiếc áo rồi chọn thêm bốn màu khác nhau. Có khi chỉ có đúng một chiếc, đúng một size, và nếu bỏ lại thì ngày mai quay lại chưa chắc nó còn ở đó.
Sự bất tiện này lại chính là một phần của trò chơi. Người mua không đến để chọn trong một danh sách đã được biên tập sẵn mà phải tự biên tập. Họ lục tìm, cầm lên, đặt xuống, nhìn chất liệu, xem đường may, thử lên người, tưởng tượng nó sẽ đi với những gì đang có trong tủ. Có những buổi đi về tay không nhưng vẫn thấy vui, bởi cái đáng kể không chỉ là món đồ mang về mà là quãng thời gian mình đã dành để tìm nó. Nó gần với cảm giác đi chợ đồ cũ, lục một hiệu sách cũ hay tìm một chiếc đĩa than trong hàng trăm chiếc đĩa khác hơn là một lần mua hàng thông thường. Phần thưởng nằm ở việc phát hiện ra thứ mà trước đó mình không biết là mình đang tìm.

Đó là một niềm vui ngày càng hiếm trong đời sống hiện đại. Chúng ta đang quen với việc mọi thứ xuất hiện đúng lúc mình cần. Một thuật toán biết mình thích kiểu áo nào, một ứng dụng nhớ size của mình, một sàn thương mại điện tử biết món hàng nào có thể khiến mình bấm vào. Càng tiện lợi, quá trình lựa chọn càng ngắn. Và khi quá trình lựa chọn bị rút ngắn, đôi khi cả cảm giác khám phá cũng biến mất.
Đồ si giữ lại phần khám phá ấy.
Nó cho phép người mua tình cờ gặp một thứ ngoài dự tính. Một chiếc áo có phom đẹp nhưng chẳng nằm trong xu hướng hiện tại, một chiếc túi đã qua nhiều năm nhưng vẫn có chất liệu đáng nể, một món đồ vốn chẳng được tìm kiếm nhưng khi nhìn thấy lại lập tức nghĩ đến cách mình sẽ mặc nó. Cái khoảnh khắc ấy có một giá trị riêng bởi nó đến từ sự phát hiện, không phải từ sự thuyết phục.

Có lẽ vì thế mà càng bước qua tuổi 30, người ta càng dễ thích cảm giác này. Không phải vì không đủ tiền mua đồ mới, mà ngược lại, chính vì đã có thể mua nhiều hơn nên người ta bắt đầu nhận ra rằng mua được một thứ không khó bằng việc tìm được một thứ thực sự muốn giữ lại.
Càng lớn càng ít cần giống số đông: Đồ si cho người 30 một cách khác để tìm ra “gu” của mình.
Tuổi 20 thường là thời gian người ta thử rất nhiều phiên bản của bản thân. Có lúc mặc theo bạn bè, có lúc theo một người nổi tiếng mình thích, có lúc thấy một kiểu quần áo xuất hiện quá nhiều trên mạng thì tự nhiên cũng muốn có. Chuyện đó không có gì sai. Ở một độ tuổi mà bản thân vẫn đang được hình thành, việc mượn một chút phong cách của người khác để thử xem mình có hợp hay không là cách rất bình thường để tìm ra mình là ai.
Nhưng đến tuổi 30, nhiều người bắt đầu mệt với việc phải thử tất cả mọi thứ. Họ biết mình mặc gì thấy thoải mái, biết kiểu quần nào chỉ đẹp trên ảnh, biết đôi giày nào dù đang rất hot nhưng sẽ nằm trong tủ vì không hợp với nhịp sống của mình. Sự trưởng thành của gu không nhất thiết thể hiện ở việc mặc đẹp hơn, mà đôi khi chỉ đơn giản là biết bỏ qua nhiều thứ hơn.

Đồ si rất hợp với giai đoạn này bởi nó không cung cấp cho người mua quá nhiều lời gợi ý. Không có ai đứng bên cạnh nói rằng đây là màu của mùa này, đây là phom dáng đang được săn lùng, đây là món đồ mà người có gu nhất định phải sở hữu. Một chiếc áo có thể chẳng có bất cứ lý do khách quan nào để trở thành món đáng mua. Nếu người mua thấy nó đẹp, nó đẹp. Nếu thấy không hợp, nó sẽ ở lại trên giá, bất kể thương hiệu hay câu chuyện phía sau.
Điều này nghe có vẻ nhỏ, nhưng nó liên quan khá nhiều đến cách một người trưởng thành xây dựng gu của mình. Gu không chỉ là biết mình thích cái gì. Gu còn là khả năng không bị thuyết phục bởi những thứ mình không thích, dù rất nhiều người khác đang thích chúng. Một người có thể nhìn thấy một món đồ đắt tiền và thừa nhận nó đẹp nhưng vẫn không mua vì biết nó không dành cho mình. Một người khác có thể tìm được một chiếc áo cũ chẳng có nhãn hiệu nổi bật, nhưng vì mặc lên thấy vừa vặn với mình nên quyết định mang nó về.

Đó là lúc việc mua quần áo trở thành một cách rất nhỏ để xác lập quyền quyết định về bản thân. Không cần phải chống lại xu hướng, cũng không cần cố tỏ ra khác biệt. Chỉ đơn giản là không còn xem việc giống số đông như một tiêu chuẩn bắt buộc.
Thú vui đồ si vì thế cũng có thể được nhìn như một dạng luyện gu. Người mua phải nhìn vào những thứ nằm trước mặt thay vì nhìn vào cách chúng được bán. Một món đồ không còn được nâng giá trị bằng một chiến dịch truyền thông lớn, không có hàng nghìn lượt yêu thích để củng cố quyết định mua. Người mua phải tự chịu trách nhiệm cho con mắt của mình. Nếu chọn đúng, niềm vui cũng lớn hơn một chút, bởi đó là thứ mình tự phát hiện chứ không phải thứ được rất nhiều người khác xác nhận là đáng thích.
Sau 30, sự tự tin ấy đáng giá. Không phải sự tự tin kiểu bước vào một căn phòng và muốn tất cả mọi người nhìn mình, mà là sự bình thản khi biết có những thứ mình thích dù chẳng cần ai khác thích cùng. Có lẽ đó cũng là lúc người ta bắt đầu hiểu rằng cá tính không nhất thiết phải được tạo ra bằng những món đồ đắt tiền. Đôi khi cá tính đến từ cách mình chọn một món đồ mà người khác đi qua không hề chú ý.

Cũ và mất giá, vốn không phải là cùng một chuyện
Đồ si thường khiến người ta nghĩ đến một chữ rất nhanh: “cũ”. Nhưng cũ và mất giá vốn không phải lúc nào cũng là một chuyện. Một chiếc áo đã được mặc vài lần không vì thế mà mất hết giá trị. Một chiếc túi đã qua sử dụng không tự động trở thành một chiếc túi kém hơn. Và một món đồ không còn nằm trong bộ sưu tập mới nhất cũng không có nghĩa nó đã hết lý do để tồn tại.
Đây có lẽ là điều thú vị nhất mà đồ si gợi ra ở người mua sau 30: khả năng nhìn một món đồ vượt ra ngoài cái giá ghi trên nhãn. Một món đồ đáng tiền hay không bắt đầu phụ thuộc nhiều hơn vào việc nó có được sử dụng hay không. Một chiếc áo rẻ nhưng nằm im trong tủ vẫn là một món đồ lãng phí. Một chiếc áo cũ được mặc đi mặc lại trong nhiều năm lại có thể là một món mua rất hời, ngay cả khi giá ban đầu của nó không phải thấp nhất.
Khi đã trải qua đủ những lần mua nhầm, mua theo cảm xúc, mua vì giảm giá rồi quên mất, người ta dần hiểu một điều khá đơn giản: Giá rẻ không làm một món đồ có giá trị, cũng như giá cao không bảo đảm nó đáng tiền. Giá chỉ là con số tại thời điểm giao dịch. Giá trị nằm ở phần đời sống diễn ra sau đó.
Đồ si còn có một thứ mà đồ mới không thể cung cấp nguyên vẹn: Cảm giác về một món đồ đã có một đời sống trước mình. Không cần phải tưởng tượng quá lãng mạn về chủ nhân cũ hay gán cho nó một câu chuyện đặc biệt. Chỉ cần biết rằng nó từng được chọn bởi một người khác, từng xuất hiện trong một tủ đồ khác, rồi bằng một cách nào đó đi đến tay mình. Khi mua nó, mình không bắt đầu câu chuyện từ con số không. Mình tiếp tục sử dụng một thứ đã từng tồn tại và cho nó thêm một đoạn đời khác.

Có thể đây cũng là lý do đồ si ngày càng thú vị với những người đã bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến cách mình tiêu dùng. Không phải ai mua đồ si cũng đang theo đuổi một lối sống tối giản, cũng không phải cứ mua đồ cũ là mặc nhiên trở thành người tiêu dùng có trách nhiệm. Nhưng việc nhìn một món đồ và nghĩ về khả năng sử dụng lâu dài của nó đã là một thay đổi đáng kể so với việc liên tục mua mới chỉ vì cái mới luôn được quảng cáo như một nhu cầu.
Ở tuổi 30, người ta có thêm một thứ mà tuổi 20 thường chưa có đủ: Kinh nghiệm để biết mình sẽ thực sự dùng một món đồ bao nhiêu lần. Một chiếc váy đẹp nhưng khó mặc có thể được bỏ lại. Một chiếc áo không quá nổi bật nhưng có thể mặc đi làm, đi chơi, mặc với nhiều thứ khác lại trở thành món được lấy ra thường xuyên nhất. Những tính toán ấy nghe rất thực dụng, nhưng thực ra lại cho thấy một cách trưởng thành hơn để nhìn vào việc sở hữu.
Sau cùng, niềm vui mà người không “chơi” không hiểu được đâu!
Niềm vui của một buổi chiều lục đồ không có kế hoạch. Niềm vui khi bất ngờ nhìn thấy một món hợp với mình. Niềm vui khi mang nó về nhà và nhận ra nó phối được với rất nhiều thứ đã có sẵn. Niềm vui của việc sở hữu một món đồ không phải ai cũng có, không phải vì muốn chứng minh mình đặc biệt, mà vì nó khiến tủ đồ của mình giống mình hơn một chút.
Có những niềm vui như thế không nằm trên hóa đơn. Chúng nằm trong thời gian mình dành cho việc tìm kiếm, trong con mắt mình dùng để lựa chọn, trong sự hiểu biết ngày càng rõ về bản thân và trong cảm giác rất riêng khi nhận ra một món đồ giữa hàng trăm món khác.
Có lẽ đó mới là câu chuyện đáng nói về đồ si ở tuổi 30. Nó không phải câu chuyện “người lớn rồi vẫn thích đồ cũ”, cũng không phải một cách lãng mạn hóa chuyện mua hàng đã qua sử dụng. Nó chỉ là một ví dụ rất đời về cách con người thay đổi khi lớn lên. Khi còn trẻ, chúng ta dễ bị hấp dẫn bởi những thứ khiến mình trở nên giống một hình ảnh nào đó. Càng về sau, chúng ta lại muốn những thứ khiến mình cảm thấy gần với con người thật của mình hơn.

Vì thế, một món đồ si có thể chẳng mới. Nó có thể không đắt. Nó thậm chí có thể chẳng được ai khác chú ý. Nhưng nếu sau một hồi lục tìm, thử đi thử lại, cuối cùng mình vẫn muốn mang nó về, thì giá trị của nó đã không còn nằm ở việc nó là đồ cũ hay đồ mới nữa.
Nó nằm ở chỗ mình đã tự tìm thấy nó.
Và có lẽ, đó là một trong những niềm vui dễ chịu nhất của tuổi 30: Sau rất nhiều năm được chỉ cho phải thích gì, nên mua gì, nên mặc gì và thế nào mới được gọi là có gu, cuối cùng mình có thể đứng trước một giá quần áo đầy những món chẳng ai bảo phải mua, nhìn thấy một chiếc áo cũ, cầm nó lên và biết rằng mình thích nó. Chỉ thế thôi cũng đủ.

Ảnh minh hoạ
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone56') }) }
if (Constants.allow3rd) { admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show('admzone3381') }) }
