Chúng tôi vẫn yêu, chỉ không còn vội cưới

10 mins read
Chúng tôi vẫn yêu, chỉ không còn vội cưới

Sau 30, tình yêu không phải cuộc chay đua với “đồng hồ sinh học”, hôn nhân cũng chẳng nên là một deadline.

30 tuổi, tôi có một mối tình đã bước sang “tuổi thứ 2”. Thế nên cũng chẳng có gì khó hiểu lắm khi thi thoảng bạn bè lại hỏi “Ô thế không định cưới à?”, còn bố mẹ 2 bên thì chẳng cần nói, chắc ai cũng đoán được. Gái 30, trai cũng đã 33, yêu nhau hơn 2 năm không chịu cưới, họ hàng 2 bên không khác gì “ngồi trên đống lửa”.

2 năm hẹn hò ở tuổi ngoài 30 sẽ rất khác thời đôi mươi. Nếu còn hai mấy, có thể bạn bè sẽ bảo “cứ yêu đi đừng cưới vội nếu chưa cảm thấy sẵn sàng”. Bố mẹ có thể cũng mong dâu, mong rể và mong cháu, nhưng nếu thấy con cái đang tập trung cho sự nghiệp, những lời hối thúc vẫn thi thoảng được thốt ra, nhưng tần suất sẽ không phải là hàng tuần, hàng tháng.

Còn như chúng tôi bây giờ, cưới hỏi, sinh con, lập gia đình là việc phải làm càng nhanh càng tốt, đơn giản vì “yêu nhau tận 2 năm rồi”, vì “tầm này không cưới thì định yêu thêm ai nữa, hay 40 mới lập gia đình?”. Kiểu vậy đấy.

Nhiều khi tự nghĩ tôi thấy cũng… buồn cười. Qua tuổi 30 một cái, kỳ vọng của mọi người về tình yêu hình như chỉ gói gọn trong một đám cưới. Cưới hỏi tầm này, họ nghĩ đơn giản là “có người yêu thì cưới”, cứ như thể nếu không có một hôn lễ diễn ra, thì tất cả là vô nghĩa.

Chúng tôi vẫn yêu, chỉ không còn vội cưới- Ảnh 1.

“Yêu mà không cưới thì yêu làm gì?”

Cách đây 8 năm, lần đầu tiên tôi biết “mùi thất tình”. Mối tình kết thúc qua Messenger, gọn lỏn 1 câu: “Dừng lại thôi, anh mệt quá rồi”. Người gửi ở bên Pháp, người nhận ở Việt Nam. Năm đó, tôi 22 tuổi, bạn trai cũ 25 tuổi, yêu nhau cũng ngót nghét 3 năm, 2 đứa tự tin vô cùng khi nghĩ về 2 năm yêu xa khi bạn trai tôi đi du học. Nhưng thực tế thì được 3 tháng, đã không ai chịu nổi. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu ra không phải cứ yêu nhau là sẽ có niềm tin dành cho nhau. Và thứ giết chết tình yêu không phải là người thứ 3, là cạn cảm xúc, là quá bận,… Đôi khi chỉ cần hụt một chút niềm tin thôi là tất cả tan tành rồi.

Sau đó hơn 1 năm, tôi yêu người mới. Lần yêu đó tôi đã tự quyết tâm “phải rút kinh nghiệm”. Gì thì gì, vẫn phải tin bản thân, tin người mình đang có tình cảm. Kết cục, tôi cao thêm khoảng chừng “2 mét”. Một cuộc tình kết thúc theo cách bẽ bàng nhất: 3 mặt 1 lời – theo đúng nghĩa đen. 1000 lời tự vấn đã đeo đuổi tôi 2 năm sau đó: “Mình không đủ xinh à?”, “Người kia có gì hơn mình?”, “Tại sao hết lòng vậy rồi vẫn bị lừa?”,…

Đương nhiên, chẳng có câu trả lời rõ ràng nào được đưa ra hay khiến tôi thỏa mãn. Cuối cùng tôi vẫn phải chấp nhận đó như một trải nghiệm – dù không mong muốn. Và lúc ấy mới hiểu ra yêu đương mà không có niềm tin thì dễ toang, nhưng có quá nhiều niềm tin thì lại thành ra mù quáng.

Chúng tôi vẫn yêu, chỉ không còn vội cưới- Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Sau 2 lần yêu quá tốn nước mắt, đến năm 28 tuổi tôi mới dám yêu thêm lần nữa. Giờ 30, tôi đã thôi tự hỏi “liệu người ta có đang lừa mình không?”, hay “lần yêu này rồi sẽ đi đến đâu?”. Câu hỏi “yêu mà không cưới thì yêu làm gì?” cuối cùng cũng đã có đáp án: Để hiểu mình. Với mỗi khía cạnh của cuộc sống, chúng ta sẽ có những phiên bản khác nhau.

Tôi có thể không phải người hiếu thắng, thích hơn thua trong công việc; cũng không phải người có quá nhiều quy tắc trong những mối quan hệ xã hội, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi cũng sẽ như thế trong tình yêu.

Có những điều mà chỉ khi bước vào một mối quan hệ đủ lâu, đủ sâu, chúng ta mới nhìn thấy ở mình. Tôi nhận ra mình từng là người có thói quen kiểm soát, từng mang cảm giác bất an nhiều hơn những gì bản thân thừa nhận. Từng nghĩ rằng yêu ai đó nghĩa là phải giữ người ta thật chặt, và cũng từng tin rằng một mối tình chỉ được xem là thành công nếu đi đến hôn nhân. Yêu là phải cưới. Hẹn hò là để tìm người đồng hành cả đời. Mỗi lần bắt đầu một mối quan hệ, trong đầu tôi đều mặc định phải có một đích đến rõ ràng.

Có lẽ vì vậy mà mỗi lần chia tay, cảm giác mất mát không chỉ đến từ việc mất đi một người mình yêu. Nó còn là mọi kế hoạch cho tương lai cũng sụp đổ theo và tôi buồn vì nghĩ mình đã “thất bại”, mỗi cái chuyện yêu đương cũng không nên hồn.

Nhưng càng lớn, càng trải qua nhiều chuyện, tôi càng thấy cuộc sống không vận hành theo kiểu trắng hoặc đen, đúng hoặc sai như thế.

Một mối tình kết thúc không đồng nghĩa với việc nó vô nghĩa. Một người không trở thành chồng mình cũng không có nghĩa người đó chưa từng mang lại cho mình những điều tốt đẹp. Thế nên tôi vẫn biết ơn những mối quan hệ đã “không đi đến đâu cả”, vì nhờ họ mà tôi hiểu mình cần gì, sợ gì, giới hạn ở đâu và xứng đáng với điều gì.

Hôn nhân không phải “bài kiểm tra cuối kỳ”

Nếu không có những lần tổn thương năm 22 tuổi, có lẽ tôi sẽ không học được cách đặt niềm tin đúng chỗ. Nếu không có lần bị phản bội năm 25 tuổi, có lẽ tôi vẫn nghĩ yêu ai đó nghĩa là phải tin người ta một cách mù quáng. Và nếu không có tất cả những trải nghiệm ấy, chưa chắc tôi đã trở thành phiên bản bình tĩnh hơn của hiện tại.

Thế nên bây giờ khi nhìn vào mối quan hệ của mình, tôi không còn coi hôn nhân là “bài kiểm tra cuối kỳ” để đánh giá xem tình yêu này có thành công hay không nữa. Chưa cưới không phải là “anti” hôn nhân hay tôn thờ cuộc sống độc thân. Nếu một ngày nào đó chúng tôi cảm thấy đã sẵn sàng cho một đám cưới, một cuộc sống mà cả 2 cùng nhìn về 1 hướng, tôi vẫn sẽ vui vẻ ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn. Chỉ là hiện tại, tôi không còn xem đó là thứ bắt buộc phải xảy ra theo đúng tiến độ mà người khác kỳ vọng.

Chúng tôi vẫn yêu, chỉ không còn vội cưới- Ảnh 3.

Ảnh minh họa

Hai năm yêu nhau không có nghĩa là phải cưới ngay. Ba năm, 7 năm hay 14 năm, cũng không. Thậm chí việc chưa cưới cũng không đồng nghĩa với chuyện tình cảm đang có vấn đề.

Đôi khi, vấn đề chỉ đơn giản là cả 2 đang cùng tận hưởng “level” hiện tại của mối quan hệ và chưa muốn nâng độ khó lên. Cùng đi làm, cùng về nhà, cùng kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt trong ngày, cùng chứng kiến đối phương trưởng thành hơn, phát triển hơn. Thế là đủ.

Suy cho cùng, hai người yêu nhau không phải để chạy đua với đồng hồ sinh học, càng không phải để làm hài lòng người thân, họ hàng. Có thể sang năm, chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Không ai biết trước được. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi thấy điều đó không còn đáng sợ nữa.

Sau tất cả những gì đã trải qua, tôi thấy mối quan hệ dù có đi đến hôn nhân hay không, nó vẫn luôn là khoảng thời gian có ý nghĩa. Chúng ta hiểu bản thân hơn, trưởng thành hơn và sống tử tế hơn với chính mình, với đối phương. Còn chuyện tương lai sẽ đi đến đâu, ai mà dám nói trước?

Leave a Reply

Latest from Blog