Trong mắt bố mẹ, anh chị và cả các bác bán tạp hóa quanh nhà, con út là “đứa trẻ không bao giờ lớn” dù đã 30 tuổi.
Làm con út là một dạng đặc quyền và từ năm 5 tuổi, tôi đã nhận ra điều này. Trên tôi có một anh trai và 1 chị gái, 2 người hơn tôi cũng gần chục tuổi. Vào cái lúc tôi còn đang ngồi tập tô bảng chữ cái thì anh chị đã học cấp 1, cấp 2. Người phải phụ mẹ nấu cơm, người phải quét nhà rửa bát còn tôi thì cứ khóc lóc suốt ngày, vì ngồi luyện chữ sao mà chán! Bố mẹ thì bận đủ thứ việc, kết cục, anh chị tôi được giao nhiệm vụ trông con em út học tập thay vì phải làm việc nhà.
Đó là giao kèo đầu tiên của 3 đứa chúng tôi, rằng tôi chỉ cần luyện xong 1 trang vở, thì anh chị sẽ cho cái kẹo mút hoặc 1 tệp sticker. Đổi lại, anh chị chẳng phải quét nhà rửa bát. Cả 3 đứa đều vui.
Chuyện cách đây cũng cả mấy chục năm rồi, nhưng đến giờ khi tôi đã 30 tuổi và anh chị đã U50, thì chức năng lẫn nhiệm vụ của tôi trong gia đình… vẫn thế, không thấy khác gì mấy.
Trong mỗi dịp gia đình sum họp, chị tôi vẫn bảo: “Bữa này mày rửa bát đi xong chị cho 500 nghìn”. Anh tôi thi thoảng lại dúi cho 1-2 triệu kêu “cho tiền tiêu vặt” . Còn mẹ tôi mới đỉnh, dù con gái đã đi làm gần chục năm, nhưng trong mắt mẹ, tôi luôn là đứa không bao giờ có tiền.
Ảnh minh họa
Thi thoảng mẹ sẽ sai tôi đi mua mấy thứ đồ lặt vặt trong nhà, như chai nước tương hay bịch nước giặt. Ngay đầu ngõ nhà tôi là tiệm tạp hóa quen của mẹ, lần nào bị sai đi mua đồ, bác hàng xóm chủ tiệm cũng không cho tôi chuyển khoản trả tiền, đơn giản vì: “Mẹ mày bảo bác ghi nợ rồi, cứ cầm về rồi bác tính tiền cho mẹ”.
Là con út trong nhà, bố mẹ, anh chị coi mình là đứa trẻ con đã đành, đằng này đến cả bác hàng xóm cũng không cho mình được là người lớn.
Sự trưởng thành của con út
Cảm giác “được làm con út là một dạng đặc quyền” bắt đầu khiến tôi khó chịu, đơn giản vì tôi chẳng thích cứ mãi bị xem là đứa trẻ con dù đã 3 chục tuổi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bố mẹ anh chị không thấy tôi đã lớn rồi, một phần vì tôi cũng mãi chẳng bỏ được cái thói làm nũng mọi người.
Gần đây, mọi chuyện đã khác đi một chút.
Cuối tuần, thay vì ngủ sưng mắt đến tận 2 giờ chiều, tôi đã biết dậy từ 8h sáng để sang nhà anh chị chơi với cháu. Dần dà, anh chị bắt đầu giao cho tôi nhiệm vụ trông tụi trẻ con nếu phải đi công tác, thay vì “ném” chúng nó cho ông bà. Bố mẹ tôi giờ cũng có tuổi, trông 3 đứa trẻ con không phải chuyện đơn giản.
Và thay vì nhận tiền tiêu vặt anh chị thi thoảng dúi cho vì sợ con em hết tiền, tôi đã biết mua đồ cho các cháu dù chẳng nhân dịp gì. Chỉ là vài bộ quần áo, cái balo hay bộ bàn học, cũng chẳng đáng bao tiền nhưng anh chị tôi lại xem đó là chuyện vui lắm. Cứ về nhà là lại kể với bố mẹ “cái này dì nó mua đấy” , “cô nó mới sắm cho bộ bàn ghế chống gù lưng”.
Ảnh minh họa
Sau n lần như vậy thì cách đây 2 tuần, ông anh tôi đã nhắn tin hỏi 1 chuyện chưa từng có tiền lệ trong mấy chục năm cuộc đời của cả 2 anh em: “Có tiền không cho anh chị vay 200 triệu mua mảnh đất?”.
Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã thoát cái mác đứa trẻ con trong hình hài bà cô, bà dì 30 tuổi. Từ một đứa em phải được cho 500 nghìn mới chịu đi rửa mâm bát, tôi thấy vui vì đã đến lúc anh chị tìm đến mình để nhờ việc cũng lớn trong đời. 5 phút sau khi chuyển khoản cho anh trai 200 triệu, group chat của gia đình tôi có thêm cỡ chục tin nhắn mới.
“Hỏi chơi mà nó có tận 200 triệu thật”.
“Bảo sao giờ cho 1-2 triệu tiêu vặt nó lại chê không thèm lấy”.
Nhưng niềm tự hào ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Cuối tuần vừa rồi, mẹ lại sai tôi đi mua nước tương. Ra đến cửa rồi còn nói với theo: “Không phải trả tiền đâu, cho anh chị vay 200 triệu rồi chắc hết tiền”.
Nghe mà vừa bực vừa buồn cười. Ngày xưa, mẹ sai tôi đi mua chịu vì nghĩ tôi làm gì có tiền. Giờ chứng minh được mình cũng có chút tiền dắt lưng, mẹ vẫn cứ thế thôi. Hóa ra có những thứ chẳng bao giờ thay đổi và cũng không nhất thiết phải thay đổi.
Tôi bắt đầu nhận ra sự trưởng thành của mình không nằm ở việc gia đình ngừng xem mình là đứa trẻ con, đứa nhỏ nhất nhà thì làm sao thay đổi được. Chỉ là đến một lúc nào đó, thay vì vòi vĩnh làm nũng, tôi cũng đã giúp được người thân của mình.
Sự trưởng thành của con út trong nhà, chắc thế là đủ!
