Họ phải trực tiếp loại nhau trong trận cầu World Cup, nhưng khi tiếng còi vang lên, hai người đàn ông ấy tìm đến nhau. Điều gì ẩn sau cái ôm giữa sân?
Sáng hôm nay, khi trận đấu tại Toronto khép lại, giữa một bên vỡ òa trong chiến thắng và một bên lặng đi trong tiếc nuối, có hai người đàn ông ngoài 40 tuổi đưa mắt tìm nhau. Họ len qua đám đông để đến bên nhau, ôm chặt, rồi ghé tai nói những lời mà ống kính không thu được. Người vừa được đi tiếp là Cristiano Ronaldo. Người vừa đá trận World Cup có lẽ là cuối cùng của sự nghiệp là Luka Modric.
Khoảnh khắc lịch sử ở Toronto: Ronaldo, Modric và tình bạn không tiếng còi nào chấm dứt được.
Từ cái ôm ấy, có một câu hỏi đáng để dừng lại suy ngẫm: điều gì khiến hai người đàn ông đứng ở hai đầu chiến tuyến, một người vừa loại người kia khỏi giải đấu, vẫn dành cho nhau sự trân trọng đến vậy? Đây là câu chuyện về một tình bạn hiếm gặp giữa hai huyền thoại cùng đẳng cấp, thứ tình bạn được xây bằng những năm tháng gánh chung một sức nặng, và được chứng minh bằng chính cách họ nói về nhau khi chẳng còn lợi ích gì ràng buộc.
Hai chiến tuyến, một cái ôm
Trận đấu vòng 1/16 World Cup 2026 kết thúc với tỉ số 2-1 nghiêng về Bồ Đào Nha. Ronaldo là người gỡ hòa trên chấm phạt đền, và bàn thắng ấy đưa anh trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất từng ghi bàn ở một trận knock-out World Cup. Gonçalo Ramos ấn định chiến thắng ở phút 94, còn nỗ lực gỡ hòa muộn màng của Croatia bị VAR từ chối. Bồ Đào Nha đi tiếp để gặp kình địch Tây Ban Nha ở vòng 1/8, trong khi với Modric ở tuổi 40, cánh cửa World Cup gần như đã khép lại.
Cuối trận, hai người đàn ông tìm thấy nhau giữa rừng cầu thủ đang ăn mừng và đang an ủi nhau. Họ bắt tay, ôm lấy nhau và Ronaldo, trong vai người anh, người chiến thắng và người được đi tiếp, vươn tay ra vuốt lấy mái tóc dài đã thành thương hiệu của Modric. Một hành động thân tình mà không phải người đàn ông nào cũng dám làm với bạn thân của mình. Ronaldo và Modric chia sẻ với nhau một khoảnh khắc thiêng liêng mà tại đó, mọi tư lợi bị gạt sang một bên, và hai người đàn ông đang thể hiện những hành động thân mật, khơi lên những xúc cảm ít có nơi người xem.
Không ai bên ngoài biết chắc hai người đã nói gì với nhau trong cái ôm đó. Người ta chỉ có thể phỏng đoán, và lời phỏng đoán ấy nghiêng về những điều chân tình: Ronaldo bày tỏ sự tiếc nuối khi người bạn cũ phải dừng cuộc chơi, còn Modric chúc mừng và chúc anh may mắn ở trận cầu sắp tới. Dù đây chỉ là suy đoán, nhưng chúng ta hoàn toàn có cơ sở để tin, dựa trên những gì hai người đã cùng nhau trải qua trước khi đứng ở hai phía sân Toronto.
Sáu năm của nhạc trưởng và sát thủ săn bàn
Ronaldo và Modric khoác chung màu áo Real Madrid từ năm 2012 đến 2018, sát cánh trong 222 trận đấu và cùng nhau nâng cao chiếc cúp Champions League 4 lần, nằm trong tổng số hơn 10 danh hiệu họ cùng nhau giành được. Đó là 6 mùa giải làm nên một đế chế ở Bernabeu, quãng thời gian đủ dài để hai con người hiểu nhau đến tận cùng, trong và ngoài sân cỏ.
Có một con số thoạt nghe rất khiêm tốn: trong hơn 450 bàn thắng Ronaldo ghi cho Real, hai người chỉ trực tiếp phối hợp 16 bàn, với 14 lần Modric kiến tạo cho Ronaldo và 2 lần Ronaldo đáp lễ. Đặt cạnh những Benzema, Bale, Özil, Di María hay Marcelo, những người thường xuyên “dọn cỗ” cho chân sút người Bồ, con số của Modric nhỏ bé đến bất ngờ. Nhưng điều đó lại nói lên nhiều hơn ta tưởng.
Real_Madrid giành cúp tại mùa giải UEFA Champions League 2017-18 – Ảnh: Антон Зайцев/Cấp quyền theo CC BY-SA 3.0.
Modric là tiền vệ trung tâm, một người kiến thiết lùi sâu, với nhiệm vụ cốt lõi là điều tiết nhịp độ trận đấu, thoát pressing và kéo bóng từ phần sân nhà lên tuyến trên. Đảm nhiệm vai trò của một nhạc trưởng, việc của anh là dựng nên cả bàn tiệc để người khác kết thúc. Một chân sút thượng thặng nể trọng một nhạc trưởng điều tiết lối chơi của toàn đội, đó là sự nể trọng giữa hai vai trò khác nhau nhưng cùng thiết yếu, và nó bắt rễ từ những gì họ chứng kiến ở nhau mỗi ngày ra sân.
Người dám nói thẳng
Sự trân trọng ấy càng lộ rõ khi Ronaldo ra đi. Mùa hè 2018, anh rời Real để sang Juventus, và mùa giải sau đó đội bóng hoàng gia chao đảo. Hai trận thua liên tiếp trước Barcelona ở các trận Siêu kinh điển đã tước đi cơ hội của Real ở Copa del Rey lẫn La Liga, và một bầu không khí căng thẳng bao trùm khi Modric ngồi vào bàn họp báo trước lượt về vòng 1/16 Champions League gặp Ajax, tháng 3 năm 2019. Trước câu hỏi quen thuộc rằng đội có đang nhớ những bàn thắng đều đặn của Ronaldo hay không, câu trả lời của anh vượt xa mọi dự đoán.
” Cristiano là mẫu cầu thủ mà đội bóng nào cũng sẽ nhớ “, Modric nói thẳng. Anh chỉ ra rằng câu lạc bộ đã đặt niềm tin vào Bale, Benzema, Asensio, rồi đưa về Mariano và Vinicius để lấp khoảng trống, nhưng điều đó đã không xảy ra. ” Chúng ta không thể suốt mười năm cứ hỏi ‘Ai sẽ thay Cristiano?’. Chúng ta nhớ cậu ấy, ngay lúc này “.
Đây là một phát ngôn đáng chú ý, bởi nó chạm thẳng vào chính sách chuyển nhượng do chủ tịch Florentino Pérez định đoạt, người đã bán Ronaldo mùa hè trước đó. Ở Bernabeu, hiếm ai dám nói ngược lại ban lãnh đạo, và những người thử làm vậy thường không trụ lại lâu.
Theo một nguồn thạo chuyện nội bộ câu lạc bộ, buổi họp báo ấy trở nên nổi tiếng trong nội bộ đội bóng, được ví như một quả bom, và thể hiện đúng con người Modric với sự độc lập gần như tuyệt đối. Chính vì anh là người trung thực đến mức sẵn sàng phật lòng cấp trên, những lời anh dành cho Ronaldo mới mang một sức nặng khác hẳn. Đó là lời của người nói vì thấy đúng, chứ không vì muốn làm vừa lòng ai.
Lời chứng thực khi chẳng còn ràng buộc về lợi ích
Hôm nay không phải lần đầu tiên, Ronaldo và Modric chạm trán trong màu áo đội tuyển quốc gia – Ảnh: Fanny Schertzer/Cấp quyền theo CC BY-SA 3.0.
Sức nặng ấy còn thể hiện ở những lời Modric nói ra khi không có bất cứ lợi ích nào ràng buộc. Trả lời tờ La Gazzetta dello Sport, anh gọi Ronaldo là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử, và nói thêm rằng cả đội đã nhớ những bàn thắng lẫn tính cách của anh ở Real. ” Cristiano luôn muốn thắng, cậu ấy tạo động lực và khiến chúng tôi bật dậy “. Rồi anh nói về con người phía sau cầu thủ: ” Với tư cách một con người, cậu ấy là điểm 10. Cậu ấy có một trái tim lớn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai cần “.
Đó là đánh giá của một đồng nghiệp từng ở chung phòng thay đồ suốt 6 năm, người đủ tư cách để nói về tính cách và tấm lòng của Ronaldo, những thứ chỉ người trong cuộc mới thấy. Và chính lời chứng thực này khép lại vòng tròn: những gì hai người thì thầm với nhau ở Toronto, giờ đã có cơ sở để tin là chân tình.
Hai kẻ từ chối tuổi tác
Điều gắn kết hai người sâu nhất có lẽ là cùng một thứ máu trong người: khát khao chiến thắng không bao giờ chịu tắt. Những ngày cuối ở Real, Modric làm mọi cách để được ở lại. Anh chấp nhận giảm lương, chấp nhận vai trò dự bị, để câu lạc bộ tùy nghi quyết định theo thời gian của họ, và chờ đến hạn chót vào một ngày thứ Năm chỉ để có được buổi chia tay trọn vẹn ở Bernabeu. Cuối cùng đội bóng quyết định không gia hạn hợp đồng, và anh đã đợi họ đến tận phút chót.
Sang Milan, khát khao ấy vẫn nguyên vẹn. ” Milan là một đội bóng lớn của thế giới, và chúng tôi phải nghĩ như thế “, anh nói. ” Với chất lượng đang có, tất cả phải nhắm cao, bởi chúng tôi là Milan. Chúng tôi không thể chấp nhận sự tầm thường. Tôi đến đây để chiến thắng “. Rồi chính khát khao đó được anh mang về khoác áo Croatia ở World Cup 2026, kéo đội tuyển quê hương đi xa đến tận trận knock-out gặp Bồ Đào Nha, nơi một con người khao khát chiến thắng khác cũng đang thi đấu.
Đặt hai người cạnh nhau, ta thấy một tấm gương phản chiếu: một người 41 tuổi vẫn ghi bàn ở World Cup, một người 40 tuổi vẫn gánh tuyến giữa cho đất nước mình. Có lẽ họ nể nhau một phần vì nhìn thấy chính mình trong người kia.
***
Đây là tình bạn giữa hai người đàn ông cùng đẳng cấp, từng sát cánh đủ lâu để nếm cả quả ngọt lẫn trái đắng, và khi một người ra đi, người ở lại đủ dũng khí để nói thẳng rằng họ nhớ anh và những gì anh để lại. Họ gặp lại nhau ở hai chiến tuyến, nhưng thứ trao cho nhau vẫn là một sự tôn trọng rất riêng, thứ chỉ tồn tại giữa những người từng cùng gánh một sức nặng.
Trận đấu ở Toronto khép lại một kỳ World Cup của Modric, nhưng cái ôm giữa sân thì không khép lại điều gì cả, bởi có những mối quan hệ được xây bằng 6 năm sát cánh và một sự trung thực hiếm hoi, thứ mà không tiếng còi mãn cuộc nào chấm dứt được.
