Cứ mải nhìn Mbappé so kè Messi, chúng ta quên mất sát thủ vô tư nhất World Cup này

10 mins read
Cứ mải nhìn Mbappé so kè Messi, chúng ta quên mất sát thủ vô tư nhất World Cup này

Trong lúc cả hành tinh dồn mắt vào cuộc so kè giữa Mbappé và Messi trên đường đua Chiếc giày vàng, có một chân sút đứng cùng nhóm dẫn đầu mà gần như không ai đặt lên bàn cân của những cuộc tranh luận lớn.

Người mà không ai đặt vào cuộc tranh luận GOAT

Mỗi kỳ World Cup đều có một cuộc chiến chiếm trọn tít báo, và lần này nó mang tên Mbappé và Messi. Một người mang trên vai sức nặng của nhà đương kim á quân đi tìm lại chiếc cúp đã tuột khỏi tay năm 2022, một người là biểu tượng đã có tất cả nhưng vẫn bị soi từng đường chạm bóng vì cái bóng GOAT do chính mình dựng lên. Cả thế giới đếm từng bàn thắng của họ, cân từng pha xử lý, và tranh cãi xem ai mới là người vĩ đại nhất.

Giữa lúc đó, một chân sút người Na Uy lặng lẽ đứng cùng nhóm dẫn đầu danh sách ghi bàn của giải, ngang với chính Messi, mà chẳng bị lôi vào cuộc tranh luận nào. Không ai bắt Erling Haaland phải gánh một nền bóng đá, không ai đòi anh phải vô địch, và cũng vì thế không ai để ý rằng anh đang là một trong những cỗ máy nguy hiểm nhất mặt cỏ nước Mỹ mùa hè này.

Cái nghịch lý nằm ở chỗ đó. Người bị kỳ vọng nhiều nhất chưa chắc đã đáng sợ nhất, còn người được thảnh thơi nhất lại đang âm thầm vẽ ra những con số khiến cả hai ngôi sao kia cũng phải ngoái nhìn.

Kẻ đi dạo New York giữa một kỳ World Cup

Có một chi tiết nói lên gần như tất cả về Haaland ở giải đấu này. Trước trận gặp tuyển Pháp, anh dành vài giờ lang thang khắp New York, ghé tiệm bò muối Katz’s trứ danh, và tỏ ra ngạc nhiên thật sự khi nhận ra mình chẳng bị nhận mặt nhiều như tưởng tượng. Một trong những tiền đạo hay nhất hành tinh đi bộ giữa Manhattan như một khách du lịch bình thường, và anh thấy điều đó buồn cười hơn là khó chịu.

Đến trận gặp Pháp, huấn luyện viên Ståle Solbakken thậm chí không tung anh vào sân, Na Uy thua 4-1, và Haaland vẫn giữ nguyên vẻ vô lo ấy. Anh quay video những đứa trẻ và các cụ già tập nghi thức cổ vũ Viking Row của người Na Uy, thứ nghi thức đã lan tới thang cuốn ở Boston, tàu điện ngầm New York và cả giữa Quảng trường Thời đại. Trong khi các ngôi sao khác bước vào giải với gương mặt của người đi trả một món nợ, Haaland bước vào như người đến dự một lễ hội mà anh biết chắc mình sẽ vui.

Chính sự nhẹ nhõm đó là thứ khiến anh khác biệt. Anh được chơi bóng trong trạng thái tự do gần như tuyệt đối, không bị đè bởi lịch sử, không bị trói bởi kỳ vọng, và một cầu thủ ở đẳng cấp của anh mà lại được tự do như vậy thì đó là cơn ác mộng cho mọi hàng thủ.

Những con số không giống người thường

Đằng sau vẻ vô tư ấy là một bảng thống kê đọc lên gần như không tin nổi. Sau bàn thắng quyết định vào lưới Bờ Biển Ngà ở vòng 32 đội, Haaland cán mốc 60 bàn chỉ sau 53 lần khoác áo tuyển Na Uy, đạt tỉ lệ 1,13 bàn mỗi trận. Đó là hiệu suất ghi bàn tốt nhất của bất kỳ cầu thủ nào có hơn 50 bàn quốc tế trong vòng 100 năm trở lại đây.

Để thấy con số đó khủng khiếp đến mức nào, hãy đặt nó cạnh chính một trong hai cái tên đang chiếm trọn mặt báo. Haaland có đúng số bàn thắng cho đội tuyển quốc gia ngang với Mbappé, nhưng anh làm được điều đó trong chưa tới một nửa số trận, khi ngôi sao người Pháp cần tới 101 lần ra sân mới chạm cùng cột mốc.

Ở riêng kỳ World Cup này, anh có 5 bàn qua những lần được ra sân, với hai cú đúp liên tiếp ở vòng bảng rồi pha lập công định đoạt số phận trận đấu với Bờ Biển Ngà. Bấy nhiêu là đủ để đưa anh lên đứng cùng Messi ở nhóm dẫn đầu cuộc đua Chiếc giày vàng, thành tích mà một người dự World Cup lần đầu tiên trong đời hiếm khi mơ tới.

Cái đêm ghi 9 bàn mà vẫn thấy chưa đủ

Nhưng nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thảnh thơi mà nghĩ Haaland là kẻ dễ dãi với bàn thắng thì đó là hiểu lầm lớn nhất về anh. Có một đêm ở Ba Lan năm 2019 phơi bày con quái vật thật sự ẩn dưới nụ cười vô tư đó, và đây là chi tiết mà ngay cả nhiều người hâm mộ lâu năm cũng đã quên.

Tại U20 World Cup, trong màu áo Na Uy trẻ, Haaland ghi 9 bàn trong một trận đấu duy nhất, giúp đội nhà nghiền nát Honduras 12-0. Anh nổ súng 4 lần ngay trong hiệp một rồi thêm 5 bàn nữa ở hiệp hai, xé toạc kỷ lục 6 bàn một trận tồn tại từ năm 1997. Con số 9 bàn trong một trận World Cup ở mọi cấp độ gần như gấp đôi kỷ lục của giải đấu cao nhất, nơi thành tích cao nhất mọi thời đại vẫn chỉ là 5 bàn mà Oleg Salenko lập được năm 1994.

Điều đáng sợ không nằm ở 9 bàn. Nó nằm ở phản ứng của anh sau trận. Chàng trai 18 tuổi khi ấy không hề lâng lâng vì kỷ lục, mà lại khó chịu vì cú chạm bóng cuối cùng đã không thành bàn thắng thứ 10, đến mức phải ngồi lại tự dằn vặt xem mình đã làm sai điều gì. Người ta có thể vô tư trước ánh đèn và đám đông, nhưng một khi trái bóng lăn thì trong con người ấy chỉ còn lại cơn khát bàn thắng gần như bệnh lý. Đó mới là thứ khiến các thủ môn thật sự sợ hãi.

28 năm chờ đợi và một dòng máu Viking

Câu chuyện của Haaland ở giải năm nay không thể tách rời câu chuyện của cả một nền bóng đá vừa hồi sinh. Tuyển Na Uy đã vắng mặt ở World Cup gần ba thập kỷ, kể từ lần cuối họ vượt qua vòng bảng năm 1998 trước khi bị Ý loại. Bàn thắng của Haaland vào lưới Bờ Biển Ngà không chỉ đưa Na Uy đi tiếp, mà còn mang về chiến thắng ở vòng knockout World Cup đầu tiên trong lịch sử quốc gia này.

Anh không làm điều đó một mình. Người dọn cỗ cho anh, Martin Ødegaard, vừa trở thành cầu thủ đầu tiên kiến tạo ở 3 trận World Cup liên tiếp kể từ Dirk Kuyt của Hà Lan năm 2010. Và bản thân dòng máu ghi bàn của Haaland cũng có gốc rễ, khi anh là con trai của Alf-Inge Haaland, cựu hậu vệ từng khoác áo Leeds United và Manchester City, một người Na Uy từng chơi bóng đỉnh cao trước khi con trai mình định nghĩa lại hai chữ đỉnh cao. Ở tuổi 25, Haaland đã là chân sút vĩ đại nhất mà đội tuyển của cha anh từng sản sinh.

Đường còn dài, và kẻ vô tư vẫn đang mỉm cười

Cuộc đua giữa Mbappé và Messi sẽ còn được nhắc tới sau khi giải khép lại, bởi đó là câu chuyện của những cái tên đã được lịch sử ghi danh. Nhưng nếu có một nhân vật đang lặng lẽ viết nên chương truyện thú vị nhất của kỳ World Cup này, thì đó là chàng trai người Na Uy chơi bóng như thể chẳng có gì để mất, và chính vì chẳng có gì để mất mà anh trở nên nguy hiểm hơn tất cả.

Giải đấu vẫn đang chạy, và không ai dám chắc kẻ vô tư ấy sẽ dừng lại ở đâu. Câu hỏi có lẽ không phải là Haaland giỏi đến mức nào, mà là chúng ta sẽ còn quên anh thêm bao lâu nữa, trước khi buộc phải gọi tên anh trong chính cuộc tranh luận mà lâu nay chỉ dành cho hai người khác.

Leave a Reply

Latest from Blog