Bài viết: Dresswithdan/ Photo: Hậu Lê/ Stylist: Pay Nguyễn/ Make up: Đức MInh Võ/ Hair: Hiền Korea
Truyền thuyết đô thị Threads kể rằng: những chàng trai Thiên Bình tháng 10 thường nằm trong top cờ đỏ. Họ bảnh bao, duyên dáng và có khả năng biến những thứ nhỏ nhặt tầm thường nhất trở nên đáng lưu tâm. Ở một khía cạnh nào đó, tôi thấy những điều trên đúng với Wean Lê, chí ít là khi bàn tới thời trang & phong cách của anh chàng gen Z này.
Và sau 1 tiếng đồng hồ đó… tôi thường muốn thay đồ
WEAN bảo với tôi rằng: Sau đây là 1 sự thật về WEAN. Trong tất cả những lần ra đường, WEAN chỉ ưng ý với trang phục hôm đó trong vòng 1 tiếng đồng hồ đầu tiên. Sau 1 tiếng đồng hồ ít ỏi, WEAN sẽ muốn thay đổi hoặc ít nhất là thêm thắt một món phụ kiện nào đó khiến bộ đồ trở nên khác hơn, mới hơn. Có thể đó là một điểm chí mạng của những người cung Thiên Bình – lúc này lúc kia, không muốn gì cả nhưng cùng lúc muốn có cả thế giới. Nhưng tôi nghĩ, đó là một thứ gia vị đắt giá làm nên WEAN – một biểu tượng thời trang của thế hệ hiện nay chứ không chỉ đơn thuần là một nghệ sĩ biểu diễn.
Trong một thời đại mà thẩm mỹ tối giản hoặc những kiểu cách phối đồ theo công thức vẫn chiếm ưu thế khi nói về thời trang. Một nghệ sĩ hay celeb nhiều khi chỉ cần thay đổi kiểu cách ăn mặc theo hướng dẫn của stylist, đội nhóm làm cùng đã có thể được coi là tắc kè hoa hay hoa mỹ hơn là fashionista/ fashionisto. WEAN LE xuất hiện mang theo sự hỗn loạn (chaotic) và bất quy tắc (undisciplined) trong cách ăn vận từ thường ngày cho tới lúc lên sân khấu: Baby tee bó sát; khăn skinny; kính mát gas station; giày sneaker với phần lưỡi gà ngoại cỡ; cowboy boots; boots mặc ngoài jeans; họa tiết da báo; găng tay da…
Những item hay họa tiết nào chói chang nhất thì tôi thấy hầu hết Wean đã thử qua. Kỳ quặc ở chỗ, nếu với phần đông mọi người, việc chơi đùa với những thứ chói chang như vậy (lại còn layering nhiều lớp) thường dẫn tới hệ quả là trông ngốt hoặc … sến. Thì với WEAN, mọi thứ lại vừa vặn và đủ ngầu để khiến người ta cũng muốn mặc theo. Điều này đến từ đâu nhỉ? Từ form người cao ráo, tỉ lệ cơ thể đẹp để cân nhiều kiểu đồ? Hay là từ cấu trúc khuôn mặt nhìn-trông-chơi (khi bạn đẹp thì mọi thứ đều được dễ dàng chấp nhận)? Hay là từ thứ aura thoải mái không gồng gượng của chính Wean?
Có lẽ theo như cách những kẻ tự-xưng-insider trong thời trang như tôi thì đó chính là: WEAN có sẵn tố chất để trở thành một biểu tượng. Những gì người khác phải cố gắng tìm tòi, đúc kết công thức để làm (mà ở đây chính là việc tự styling phối đồ sao cho có chất riêng, sao cho nổi bật) thì WEAN có thể thực hiện một cách dễ dàng và tự nhiên như hơi thở.
” Mình mua đồ mỗi ngày nhưng phần lớn là mua đồ second hand với mức giá vừa phải nên quyết định mua sắm của mình khá dễ dàng. Cũng có một vài món đồ khi mua về Wean chỉ để đó chứ không mặc đến. Nên lúc nhận ra điều này, Wean phải tự làm việc với chính bản thân trước mỗi quyết định mua sắm quần áo. Mình phải có đủ “mindfulness – chánh niệm” để hỏi lại bản thân rằng: liệu có thật sự cần thiết mua món đồ này không? Nếu ngày mai không có món đồ này thì có sống được không? Nếu mua về có mặc vào một ngày nào đó không? Cách này cũng khá hiệu quả nhưng lâu lâu mình mới nhớ…
Việc có quá nhiều quần áo đôi khi làm mình dần có thói quen sống trong bừa bộn, mỗi khi chuẩn bị ra ngoài sẽ là lúc phòng của mình trở nên lộn xộn nhất. Dù sau đó WEAN có cố gắng xếp gọn lại nhất có thể nhưng đâu rồi lại vào đó. Có, chắc chắn rồi. Việc có quá nhiều quần áo đôi khi khiến cho ngôi nhà của mình trông khá bừa bộn và tủ quần áo của mình ngay lúc này đây cũng không thể khép cửa lại được bởi vì quần áo đã tràn hết ra ngoài dù đó là một cái tủ rất to rồi. Có lẽ đây là điều khó tránh khỏi. “
Dùng thơ ấu ôm lấy tuổi trưởng thành
Đây là câu chuyện tôi tin rằng nếu bạn theo dõi Wean Lê, bạn sẽ thấy cậu kể nhiều lần: Mẹ của Wean làm studio áo cưới nên trong nhà lúc nào cũng có keo xịt tóc. Đi học về là Lê Thượng Long hồi đó sẽ đứng hát trước gương rồi vuốt keo, ngắm nghía tóc tai của chính mình. Theo lời Wean kể thì tóc tai của Wean bây giờ cũng không khác gì so với lúc nhỏ. Thần tượng Ưng Hoàng Phúc, mê xem chương trình Show Me The Money (một chương trình truyền hình thực tế dành cho các rappers của Hàn Quốc)… Thượng Long đã tự mình tìm tòi đào bới tại các khu bán đồ si tại Quảng Ngãi để kiếm ra những món gần giống/ na ná với những gì cậu thấy và thích. Thuở thiếu thời vậy ở quê nhà, không có đứa trẻ nào mặc như Long, cũng không có đứa nào đi bới đồ si tự mặc đồ xùm xòe như vậy. Bởi sự dị biệt từ đó, Long biết mình dễ được chú ý, mình dễ bị… ghét.
“… Do từ nhỏ mình quá điệu. Cấp 2 ở vùng quê mà mình đã mang giày, thường mọi người chỉ mang sandals hoặc dép thôi. Mình đeo kính không tròng đi học mỗi ngày rồi mặc thêm 1 cái áo khoác. Và điều đó đối với hoàn cảnh ở quê mình khiến mình trở thành một cái gì đó rất khác biệt, và rất dễ bị ghét. Từ đó mình nghĩ là mình được huấn luyện để có thể tự tin làm những thứ mình muốn và vượt qua những định kiến từ khi còn nhỏ.”
Vào khoảng những năm 2022 – 2023, lần đầu WEAN xuất hiện cùng những chiếc babytee ôm sát, thị trường được phen náo loạn trước một sự dị biệt cứng đầu của một nam ca sĩ trẻ. Người ta chỉ trỏ bàn tán thậm chí nghi ngờ giới tính của WEAN LE nhưng rồi cũng phải chạy theo hình mẫu babytee + quần thể tích rộng trong một thời gian dài. Ấy thế mà lúc hỏi Wean thì cậu chỉ cười rồi bảo cái mốt mặc babytee đó có từ lâu lắm rồi anh Ưng Hoàng Phúc mặc suốt.
WEAN không phải là người đầu tiên khởi xướng đâu. Kí ức sâu đậm từ bé hóa ra có thể đặt những viên gạch đầu tiên trong hành trình làm nên một biểu tượng là như vậy. Câu chuyện Wean kể về thơ ấu của mình phần nào khiến tôi hiểu được “công thức” biến cậu trở thành một nhân tố nổi bật của thời trang và nghệ thuật trong thị trường giải trí hiện nay.
Mọi thứ WEAN làm rất bản năng nhưng được đặt để trước con mắt soi xét của xã hội và trong vòng tay ôm ấp của gia đình từ khi còn rất nhỏ. Có lẽ, những tác động trong ngoài kết hợp ấy đã cho WEAN sự tự tin vững chắc, chấp nhận và sống đúng với những lựa chọn của mình dù thực tế xã hội ngay lúc ấy còn chưa kịp hiểu cậu đang làm gì.
